Người lính lái xe trên tuyến lửa
Mỗi khi màn đêm buông xuống trên dãy Trường Sơn, tiếng động cơ xe tải lại vang lên giữa đại ngàn. Đó là lúc những đoàn xe vận tải bắt đầu cuộc hành trình đưa lương thực, vũ khí và thuốc men vào chiến trường miền Nam. Trong đoàn xe ấy có người lính trẻ tên Hoàng Bình (Sinh năm 1954, nhập ngũ năm 1974, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An)
Chiếc xe Bình lái đã cũ, thân xe loang lổ những vết đạn và những lần sửa chữa vội vàng bên đường. Anh thường nói vui với đồng đội: "Xe còn nổ máy là còn ra trận." Câu nói ấy trở thành động lực cho cả tổ lái mỗi khi phải vượt qua những cung đường hiểm trở.
Con đường Trường Sơn không chỉ có dốc cao, vực sâu mà còn là mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay đối phương. Ban ngày, cả đoàn xe phải giấu mình dưới những tán rừng rậm. Đêm xuống, họ mới lặng lẽ xuất phát, chỉ bật đèn gầm hoặc bám theo ánh đèn tín hiệu nhỏ của chiếc xe đi trước.
Có một đêm mưa lớn, đoàn xe đang vượt qua một ngầm suối thì còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện, từng loạt bom trút xuống làm mặt đất rung chuyển. Bình nhanh chóng đánh lái đưa xe vào mép taluy. Một quả bom nổ gần khiến kính chắn gió vỡ tan, lốp trước bị xé rách.
Không chút do dự, Bình cùng người phụ xe lao xuống thay lốp ngay trong ánh sáng chập chờn của pháo sáng. Mồ hôi hòa lẫn nước mưa và bùn đất. Tiếng bom vẫn dội liên hồi nhưng không ai rời vị trí. Chỉ sau hơn hai mươi phút, chiếc xe lại gầm lên, tiếp tục băng qua tuyến lửa.
Vài cây số phía trước, một chiếc xe khác bị trúng bom, tài xế bị thương nặng. Bình lập tức dừng xe, cùng đồng đội đưa người bị thương lên cabin của mình rồi kéo theo chiếc xe hỏng vào nơi an toàn. Chuyến hàng hôm ấy đến đích chậm hơn dự kiến, nhưng không một kiện hàng nào bị bỏ lại.
Sau trận đánh, người chỉ huy bắt tay Bình thật chặt. Ông chỉ nói ngắn gọn: "Hàng đến là chiến trường có thêm sức mạnh. Các cậu đã hoàn thành nhiệm vụ."
Những năm tháng sau đó, Bình tiếp tục rong ruổi trên hàng trăm chuyến xe. Mái tóc anh dần bạc vì khói bụi và những đêm thức trắng. Chiếc xe cũ cũng nhiều lần được thay động cơ, vá lại thùng xe, nhưng vẫn cùng anh vượt qua biết bao trọng điểm đánh phá.
Ngày đất nước thống nhất, Bình trở về quê hương với chiếc ba lô bạc màu và vài tấm huân chương. Ông không kể nhiều về những chiến công của mình. Điều khiến ông tự hào nhất là đã góp phần đưa hàng nghìn tấn hàng hóa đến chiến trường, giúp biết bao đơn vị có đủ đạn dược, lương thực để chiến đấu.
Mỗi dịp gặp gỡ đồng đội, ông thường nhớ về những người lính lái xe đã mãi mãi nằm lại bên những cung đường Trường Sơn. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những bánh xe năm ấy đã góp phần viết nên con đường đi tới hòa bình.
Ngày nay, mỗi khi thế hệ trẻ đi trên những tuyến đường rộng mở xuyên dãy Trường Sơn, ít ai hình dung rằng dưới lớp nhựa phẳng phiu ấy là biết bao mồ hôi, máu và sự hy sinh của những người lính lái xe năm xưa. Họ đã biến những con đường bom đạn thành mạch máu giao thông của Tổ quốc, góp phần làm nên một trong những kỳ tích hậu cần vĩ đại của lịch sử Việt Nam.



