Cựu chiến binh

Người lính lái xe Trường Sơn

Ông Nguyễn Văn Thành (sinh năm 1950, quê Lâm Thao, Phú Thọ) là cựu chiến binh vận tải từng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1969, ông trực tiếp vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men vào chiến trường miền Nam giữa điều kiện bom đạn ác liệt. Với tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường, ông cùng đồng đội góp phần giữ vững tuyến chi viện chiến lược cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Phú Thọ09/05/2026Đào Thị Huyền Trang (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Thành sinh năm 1950 tại huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình thuần nông giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng miền Bắc vừa lao động sản xuất vừa chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ. Hình ảnh những đoàn xe quân sự nối dài trên các tuyến đường, tiếng còi báo động giữa đêm và ánh đèn dầu le lói trong hầm trú ẩn đã trở thành ký ức quen thuộc của người thanh niên năm ấy.

Lớn lên trong thời kỳ cả nước hướng về miền Nam ruột thịt, Nguyễn Văn Thành sớm mang trong mình mong muốn được góp sức cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị vận tải quân sự hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn.

Sau thời gian huấn luyện lái xe quân sự và học kỹ thuật sửa chữa cơ bản, ông bắt đầu những chuyến vận chuyển đầu tiên vượt dãy Trường Sơn vào chiến trường miền Nam. Nhiệm vụ của ông là chở lương thực, thuốc men, đạn dược và nhiều loại khí tài phục vụ chiến đấu cho các đơn vị nơi tuyến lửa.

Những chuyến xe trên đường Trường Sơn khi ấy luôn đối mặt với hiểm nguy. Ban ngày, máy bay Mỹ liên tục trinh sát và đánh phá nên các đoàn xe chủ yếu hành quân vào ban đêm. Đèn xe phải che kín ánh sáng, tài xế nhiều khi chỉ dựa vào ánh trăng hoặc dấu bánh xe phía trước để tiếp tục di chuyển giữa núi rừng.

Con đường Trường Sơn không chỉ hiểm nguy bởi bom đạn mà còn bởi địa hình khắc nghiệt. Những con dốc cao quanh co, những đoạn đường lầy lội sau mưa hay vực sâu hun hút luôn là thử thách với các tài xế quân sự. Có những hôm mưa rừng kéo dài khiến xe sa lầy giữa đường, cả đơn vị phải xuống dùng xẻng đào đất, chặt cây lót đường để kéo xe vượt qua.

Ông từng kể rằng điều đáng sợ nhất với lính lái xe không phải là thiếu ngủ hay gian khổ, mà là những trận bom bất ngờ giữa lúc hành quân. Có những đoàn xe vừa đi qua trọng điểm vài phút thì bom đã trút xuống phía sau, đất đá và khói lửa phủ kín cả cánh rừng.

Năm 1971, trong một chuyến vận chuyển hàng vào chiến trường Quảng Trị, đoàn xe của đơn vị ông bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Một chiếc xe phía trước trúng bom bốc cháy dữ dội khiến cả đoàn phải dừng lại khẩn cấp.

Giữa khói lửa và tiếng bom nổ liên tiếp, ông Nguyễn Văn Thành cùng đồng đội lao tới cứu những chiến sĩ bị thương và tìm cách kéo số hàng hóa còn lại ra khỏi khu vực nguy hiểm. Dù chiếc xe của ông bị sức ép làm hỏng một phần động cơ, ông vẫn cùng tổ kỹ thuật sửa chữa ngay trong đêm để tiếp tục hành quân.

Có những tháng liên tục sống giữa rừng sâu, các chiến sĩ vận tải phải ăn cơm vắt, ngủ võng bên đường và luôn trong trạng thái sẵn sàng lên xe bất cứ lúc nào. Sốt rét rừng, thiếu nước và những cơn mưa kéo dài khiến cuộc sống của người lính lái xe càng thêm gian khổ. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần quyết tâm đưa hàng tới chiến trường đúng thời gian quy định.

Trong ký ức của ông, điều thiêng liêng nhất chính là tình đồng đội. Những người lính lái xe năm ấy luôn sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng chiếc áo mưa và giúp nhau sửa xe giữa đêm tối. Giữa bom đạn khốc liệt, họ coi nhau như anh em ruột thịt.

Đầu năm 1975, khi chiến dịch mùa Xuân bắt đầu mở màn thắng lợi, tuyến đường Trường Sơn trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Các đoàn xe nối dài ngày đêm chở lực lượng, đạn dược và khí tài vào miền Nam phục vụ cho cuộc tổng tiến công cuối cùng.

Ông Nguyễn Văn Thành tiếp tục lái xe vượt Trường Sơn cho tới những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến. Và rồi ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử cũng đến. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị đã ôm chầm lấy nhau giữa núi rừng trong niềm vui và xúc động.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương Lâm Thao với ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ gắn liền với vô lăng, những cung đường Trường Sơn và tiếng bom đạn nơi chiến trường.

Ngày nay, câu chuyện của ông Nguyễn Văn Thành không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho hàng vạn chiến sĩ vận tải quân sự – những người lính thầm lặng đã góp phần giữ vững “mạch máu giao thông” của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn