Người lính lái xe Trường Sơn chở đạn qua “tọa độ chết” và lời hứa với người em trai
Câu chuyện kể về người lính lái xe Trường Sơn vượt mưa bom bão đạn để đưa đạn vào chiến trường miền Nam
Năm 1969, ông Nguyễn Văn Đạt đang là sinh viên năm nhất thì viết đơn nhập ngũ. Em trai ông khi ấy mới 14 tuổi, ngày tiễn anh đi đã khóc rất nhiều và đưa cho anh một chiếc bút máy nhỏ.
Cậu em nói:
“Anh nhớ mang về để sau này em dùng học đại học như anh.”
Ông chỉ cười xoa đầu em mà không biết đó là lời hẹn theo mình suốt cả cuộc đời.
Ông được phân về đoàn xe vận tải Trường Sơn – lực lượng thường xuyên đối mặt với bom đạn trên tuyến đường huyết mạch chi viện miền Nam.
Công việc của ông là lái xe chở đạn pháo.
Đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm vì chỉ cần xe trúng bom hoặc bốc cháy, hậu quả sẽ rất khủng khiếp.
Những cung đường qua Quảng Bình, Quảng Trị bị gọi là “tọa độ chết”.
Ban ngày máy bay trinh sát quần thảo.
Ban đêm máy bay ném bom rải thảm.
Xe chỉ được bật đèn gầm nhỏ.
Nhiều đoạn phải chạy trong bóng tối hoàn toàn.
Một đêm năm 1972, đoàn xe của ông đi qua một trọng điểm thì bị máy bay phát hiện.
Bom nổ liên tiếp phía trước và phía sau.
Chiếc xe đi đầu bốc cháy dữ dội.
Con đường bị chặn hoàn toàn.
Nếu đoàn xe dừng lại quá lâu, toàn bộ có thể bị tiêu diệt.
Đúng lúc ấy, ông phát hiện người lái xe đi đầu vẫn còn mắc kẹt trong cabin.
Ông lao ra giữa tiếng bom để cứu đồng đội.
Hai người vừa kéo được nạn nhân ra ngoài thì xe phát nổ.
Sức ép hất ông văng xuống vệ đường.
Tai ông chảy máu, cánh tay bị bỏng nặng.
Nhưng ông vẫn quay lại cầm lái chiếc xe còn nguyên đạn để tiếp tục hành trình.
Sáng hôm sau xe tới điểm giao hàng an toàn.
Năm 1975 ông trở về quê.
Điều đau đớn nhất là em trai ông đã hy sinh khi tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam trước ngày ông trở về vài tháng.
Chiếc bút máy người em tặng vẫn được ông giữ suốt hơn 50 năm.
Ông nói mỗi lần nhìn nó, ông nhớ cả một thế hệ thanh xuân đã gửi lại Trường Sơn.



