Người lính lái xe Trường Sơn-NDC
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn luôn rực lửa bom đạn. Nhà thơ – người lính Phạm Tiến Duật đã kể lại rất chân thực về những người lính lái xe nơi đây.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn luôn rực lửa bom đạn. Nhà thơ – người lính Phạm Tiến Duật đã kể lại rất chân thực về những người lính lái xe nơi đây.
Ông nhớ lại:
“Xe không có kính, gió lùa bụi táp, nhưng các anh vẫn cười rất tươi.”
Những chiếc xe vận tải thường xuyên bị bom đạn làm vỡ kính, méo mó. Người lính phải lái xe trong điều kiện vô cùng nguy hiểm: bụi đường mù mịt, mưa rừng xối xả, lại luôn đối mặt với máy bay địch.
Có lần, sau một trận bom, con đường bị chặn lại. Một người lính trẻ vẫn bình tĩnh nói:
“Đường có thể hỏng, nhưng nhiệm vụ thì không thể dừng.”
Họ nhanh chóng sửa đường, tiếp tục lái xe xuyên đêm để kịp đưa hàng ra tiền tuyến.
Điều đặc biệt là dù gian khổ, họ vẫn giữ tinh thần lạc quan. Họ hát, họ cười, coi khó khăn như một phần của cuộc sống.
Những câu chuyện ấy sau này được tái hiện trong tác phẩm Bài thơ về tiểu đội xe không kính, trở thành hình ảnh tiêu biểu của người lính thời “hoa lửa”.



