Người lính lái xe Trường Sơn thời chiến: “Con đường trong mưa bom và ánh đèn gầm xe”
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn – hay còn gọi là đường mòn Hồ Chí Minh – trở thành huyết mạch vận chuyển vũ khí, lương thực và lực lượng từ miền Bắc vào miền Nam. Trên con đường ấy, hàng vạn chiến sĩ đã ngày đêm làm nhiệm vụ, trong đó có những người lính lái xe vận tải. Với ông Nguyễn Văn Hùng, cựu chiến binh từng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn những năm 1970, đó là quãng thời gian không thể nào quên.
Ông Hùng nhập ngũ năm 1969 khi vừa tròn 20 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm lái xe trong một đơn vị vận tải quân sự.
Theo ông Hùng, nhiệm vụ của đơn vị là vận chuyển hàng hóa và vũ khí từ các kho hậu cần ở miền Bắc vào các chiến trường phía Nam.
“Chúng tôi lái xe chở đạn, lương thực và nhiều loại hàng hóa khác,” ông nhớ lại.
Những chuyến xe thường xuất phát vào ban đêm để tránh máy bay trinh sát và ném bom của đối phương.
“Ban ngày xe thường phải ẩn trong rừng, đến tối mới bắt đầu di chuyển,” ông kể.
Con đường Trường Sơn khi đó không phải là những tuyến đường nhựa như ngày nay. Nhiều đoạn chỉ là đường đất hẹp, quanh co giữa rừng núi.
Theo ông Hùng, việc lái xe trên con đường này đòi hỏi sự tập trung cao độ.
“Có những đoạn dốc cao và nhiều khúc cua gấp. Chỉ cần sơ suất là xe có thể lao xuống vực,” ông nói.
Đặc biệt, tuyến đường này thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá.
Bom rơi xuống nhiều đoạn đường, tạo thành những hố sâu khiến việc di chuyển trở nên khó khăn.
“Có khi xe đang chạy thì phải dừng lại vì phía trước vừa bị bom đánh trúng,” ông nhớ lại.
Trong những trường hợp đó, lực lượng thanh niên xung phong và công binh nhanh chóng có mặt để sửa đường.
“Bom vừa dứt là họ lao ra lấp hố bom,” ông kể.
Những người lái xe vận tải thường gọi họ bằng cái tên thân mật là “những người giữ đường”.
Theo ông Hùng, điều khiến ông nhớ nhất là những đêm lái xe trong rừng Trường Sơn.
Để tránh bị máy bay phát hiện, các xe thường tắt đèn pha và chỉ sử dụng ánh sáng nhỏ dưới gầm xe.
“Chúng tôi gọi đó là lái xe bằng đèn gầm,” ông nói.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn nhỏ chỉ đủ soi một đoạn đường ngắn phía trước.
“Có lúc chỉ nhìn thấy bánh xe của xe phía trước,” ông nhớ lại.
Trong điều kiện đó, các tài xế phải dựa vào kinh nghiệm và sự phối hợp với nhau để di chuyển an toàn.
Những đoàn xe thường nối dài hàng chục chiếc.
Mỗi khi có tín hiệu báo động máy bay, các xe phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp dưới tán rừng.
“Chúng tôi tắt máy, xuống xe và nằm sát đất,” ông kể.
Sau khi máy bay rời đi, đoàn xe lại tiếp tục hành trình.
Trong suốt những năm làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn, ông Hùng đã chứng kiến nhiều sự hy sinh của đồng đội.
Có những chiếc xe bị bom đánh trúng ngay trên đường.
“Mỗi lần như vậy, cả đơn vị đều rất đau xót,” ông nói.
Nhưng dù nguy hiểm, những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh.
“Con đường Trường Sơn không bao giờ được phép ngừng,” ông Hùng chia sẻ.
Theo ông, điều giúp những người lính vượt qua khó khăn chính là tinh thần đồng đội.
Trên mỗi chuyến xe, các tài xế thường giúp đỡ nhau khi gặp sự cố.
“Xe ai hỏng là mọi người cùng sửa,” ông nhớ lại.
Những bữa ăn của họ cũng rất giản dị. Thường chỉ là cơm nắm, muối vừng hoặc cá khô mang theo.
“Giữa rừng sâu, có bữa cơm nóng đã là rất quý,” ông nói.
Sau nhiều năm làm nhiệm vụ, ông Hùng đã lái hàng trăm chuyến xe trên tuyến đường Trường Sơn.
Mỗi chuyến xe đều mang theo hy vọng tiếp tế cho chiến trường.
Khi chiến tranh kết thúc năm 1975, ông trở về quê hương và bắt đầu cuộc sống bình thường.
Nhưng ký ức về con đường Trường Sơn vẫn luôn ở trong tâm trí ông.
“Đó là con đường của tuổi trẻ chúng tôi,” ông nói.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy những tuyến đường lớn nối liền Bắc – Nam, ông lại nhớ đến những con đường đất nhỏ giữa rừng Trường Sơn năm xưa.
Theo ông Hùng, con đường ấy không chỉ là tuyến vận tải mà còn là biểu tượng của ý chí và sự hy sinh của nhiều thế hệ người Việt Nam.
“Chúng tôi chỉ là những người lái xe bình thường,” ông nói.
“Nhưng mỗi chuyến xe khi đó đều mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.”



