NGƯỜI LÍNH LÀM NHIỆM VỤ CỦA CẢ NHÂN LOẠI
Có những nhiệm vụ vượt ra ngoài ranh giới quốc gia, nơi người lính không chỉ chiến đấu cho Tổ quốc mình, mà còn vì phẩm giá, sự sống và tương lai chung của con người.
Tôi từng nghĩ, người lính chỉ có một nhiệm vụ: bảo vệ đất nước mình. Nhưng càng đi qua chiến tranh, càng tham gia những nhiệm vụ quốc tế, tôi càng hiểu rằng, có những thời khắc người lính buộc phải đứng ở vị trí rộng lớn hơn – vị trí của nhân loại.
Khi chúng tôi nhận nhiệm vụ bảo vệ và hỗ trợ cán bộ, sinh viên, trí thức của các nước bạn trong điều kiện chiến tranh khốc liệt, tôi hiểu rất rõ: nếu những con người ấy không được bảo toàn, chiến tranh sẽ không chỉ tàn phá hiện tại, mà còn hủy hoại cả tương lai. Và như thế, nỗi đau ấy không của riêng một dân tộc nào.
Chúng tôi không được phép sai. Không phải vì danh dự cá nhân, mà vì đằng sau mỗi con người được bảo vệ là cả một cộng đồng, một quốc gia, thậm chí là một thế hệ. Tôi từng nhìn thấy những đôi mắt trẻ tuổi đầy lo âu, nhưng cũng ánh lên niềm tin. Niềm tin ấy đặt vào chúng tôi – những người lính Việt Nam.
Có những lúc, tôi tự hỏi: “Nếu mình ngã xuống ở đây, liệu có ai biết không?” Rồi tôi tự trả lời: “Có thể không ai biết tên mình, nhưng điều mình làm sẽ tiếp tục sống.” Bởi nhiệm vụ ấy không cần được ghi công, mà cần được hoàn thành trọn vẹn.
Chúng tôi hành quân không mang theo khẩu hiệu lớn lao. Chỉ mang theo kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và một niềm tin giản dị: con người phải được sống để xây dựng hòa bình. Trong rừng sâu, giữa những tuyến đường hiểm trở, tôi hiểu rằng, mình không chỉ đại diện cho quân đội Việt Nam, mà còn đại diện cho một dân tộc luôn đặt con người ở vị trí trung tâm của cuộc đấu tranh.
Có những đêm tôi nằm võng, nghe tiếng rừng thở, nghĩ về quê nhà. Tôi nghĩ đến cánh đồng lúa Thái Bình, đến mẹ già, đến những đứa trẻ chưa kịp lớn. Và tôi hiểu: ở đâu đó, những người trẻ của Lào, Campuchia, Cuba… cũng đang mang trong lòng những hình ảnh tương tự. Chính điều đó khiến chúng tôi gần nhau hơn bất kỳ hiệp ước nào.
Giờ đây, khi nhìn lại, tôi tin rằng: người lính Việt Nam đã làm nhiệm vụ của cả nhân loại không bằng lời nói, mà bằng hành động lặng thầm. Chúng tôi không tự nhận mình cao cả, nhưng chúng tôi đã chọn cách hành xử cao đẹp trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Nếu lịch sử có nhớ đến chúng tôi, tôi mong lịch sử nhớ rằng: giữa chiến tranh, vẫn có những người lính chiến đấu để giữ lại phần người cho thế giới.


