Người lính làng đồi
ng Bùi Hữu Nam, quê ở một làng nhỏ ven sườn đồi Sim thuộc tỉnh Hoà Bình. Năm ông tròn 20 tuổi, tiếng bom biên giới Tây Nam rền vang trên radio. Làng quê bình yên bỗng trở nên ngột ngạt. Nam nhìn mẹ, nhìn mái nhà tranh, biết rằng ngày rời quê sắp đến.
Buổi tiễn ông đi, mẹ dúi vào tay một chiếc túi vải nhỏ:
“Nam ơi… qua bên ấy giúp người ta, nhưng phải trở về cho mẹ.”
Nam cười mà mắt hoe đỏ:
“Con hứa.”
Lời hứa trẻ tuổi ấy theo ông suốt những năm tháng khói lửa Campuchia.
Bước chân đầu tiên trên đất bạn
Đầu năm 1979, đơn vị của Nam được lệnh hành quân qua biên giới. Đất Campuchia hiện ra khô cháy, đổ nát. Những cánh đồng sọt rác, những ngôi chùa thành tro, những ánh mắt người dân hốc hác vì nạn diệt chủng.
Nam nhớ mãi cảnh một bé trai Campuchia chạy đến ôm chân anh khóc nấc:
“Lo Lok… đừng bỏ chúng con.”
Nam cúi xuống đặt tay lên đầu đứa bé. Trong khoảnh khắc đó, ông cảm nhận rõ trách nhiệm của người lính Việt Nam – không chỉ đánh giặc, mà là cứu người.



