Người lính Làng Giàu
Người lính Làng Giàu
Người lính Làng Giàu
Hoàng Văn Tính – sinh năm 1959, lớn lên tại thôn Làng Giàu – nơi những mái nhà sàn nằm rải rác dưới những triền đồi thấp. Gia đình Tính đông anh em, cuộc sống khó khăn khiến cậu trai trẻ từ sớm đã biết gánh vác công việc nặng nhọc. Nhưng cũng chính điều ấy rèn luyện cho anh một cơ thể khỏe mạnh và ý chí rắn rỏi.
Năm 1977, Tính nhập ngũ và được phân vào đơn vị bộ binh cơ động. Anh nhanh chóng trở thành một trong những chiến sĩ có khả năng hành quân bền bỉ nhất đại đội. Khi tình hình biên giới phía Bắc căng lên, đơn vị anh được điều động về Lục Ngạn để bảo vệ tuyến đường chiến lược.
Ngày 17/2/1979, chiến sự bùng nổ dữ dội. Cầu Lục Ngạn – nơi Tính trấn giữ – là vị trí bắt buộc phải giữ bằng mọi giá để các đoàn vận tải quân sự có thể di chuyển. Kẻ địch liên tục pháo kích vào khu vực cầu, từng loạt đạn nổ sáng rực bầu trời. Đất đá bay tứ tung. Nhưng Tính và đồng đội vẫn bám trận địa, thay phiên nhau sửa lại công sự bị phá hỏng.
Trong một trận pháo kích ác liệt, toàn bộ dây thép gai bảo vệ cầu bị phá hỏng. Không chần chừ, Tính lao ra vá lại đoạn phòng ngự trong khi pháo vẫn nổ xung quanh. Mảnh đá găm vào vai khiến máu thấm áo, nhưng anh vẫn cố siết chặt từng sợi dây. Khi quay lại hầm trú ẩn, anh mới gục xuống.
Trải qua nhiều ngày trụ bám, đơn vị của Tính đã giữ vững cây cầu, đảm bảo hàng trăm lượt xe quân sự đi qua an toàn. Sau chiến sự, Tính tiếp tục phục vụ đến năm 1984 rồi xuất ngũ trở về quê.
Trở về Làng Giàu, anh không cho phép mình nghỉ ngơi. Anh đi đầu trong việc vận động bà con bỏ nương kém năng suất, chuyển sang trồng quế và sa nhân. Nhờ anh hướng dẫn kỹ thuật, nhiều hộ dân đã thoát nghèo. Tính còn lập tổ bảo vệ rừng tự nguyện, đi tuần đêm mỗi mùa hanh khô.
Ngày nay, khi gặp Hoàng Văn Tính, người ta vẫn thấy nụ cười hiền hậu, nhưng trong mắt anh vẫn ánh lên ngọn lửa của thời trai trẻ đã chiến đấu để bảo vệ từng cây cầu, từng con đường của Tổ quốc.


