Người Lính Lê Văn Mạnh
Trên những dải núi đá xám của Hà Giang, nơi gió hun hút thổi qua từng khe đá và sương phủ kín lối mòn, có một người lính năm ấy vẫn thường được anh em gọi bằng cái tên giản dị: Mạnh “lửa”.
Ông Lê Văn Mạnh, sinh năm 1968, nhập ngũ năm 1988 – khi tuổi đời vừa tròn hai mươi. Đó là thời điểm đất nước vừa bước qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nhưng nơi biên cương phía Bắc, ngọn lửa âm ỉ vẫn chưa bao giờ tắt hẳn.
Ngày ông khoác ba lô lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay một nắm cơm nếp và dặn:
“Đi mạnh giỏi, giữ lấy đất mà về.”
Ông không biết rằng, lời dặn ấy sẽ theo mình suốt ba năm thanh xuân.
Đơn vị D8 BCH BP Hà Giang lúc bấy giờ đóng quân giữa trập trùng núi đá. Không điện, không nước sạch, mùa đông lạnh cắt da, mùa mưa thì đất lở, đường đi như trượt xuống vực. Nhưng với những người lính trẻ, gian khổ không phải là điều đáng sợ nhất.



