Người Lính Lửa Thép Đường Băng – Vững Vàng Qua Mùa Bão Đạn
Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc và đẩy mạnh chiến lược ở miền Nam, người thanh niên Nguyễn Văn Có ở tuổi 25 – độ tuổi tràn đầy sức trẻ, hoài bão và sự chín chắn – đã hăng hái gác lại công việc gia đình để khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ. Bước vào quân ngũ với lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần "Tất cả vì miền Nam ruột thịt", ông mang theo quyết tâm sắt đá, sẵn sàng xông pha vào những nơi gian khó nhất vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Hành trình 5 năm (1965 – 1970) cống hiến trong Quân đội Nhân dân Việt Nam của cựu chiến binh Nguyễn Văn Có là quãng thời gian rèn luyện gian lao nhưng vô cùng tự hào, gắn liền với những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Sau thời gian huấn luyện nghiêm ngặt, ông cùng đơn vị trực tiếp chiến đấu và phục vụ chiến đấu tại các mặt trận trọng điểm. Trải qua những ngày đêm bám trụ trận địa dưới mưa bom bão đạn của địch, đối mặt với khói lửa chiến trường, những cơn sốt rét rừng hành hạ và sự thiếu thốn lương thực, người chiến sĩ ấy vẫn luôn kiên cường giữ vững ý chí sắt đá. Tình đồng chí "bát cơm xẻ nửa, chăn lót đắp cùng" nơi chiến tuyến đã trở thành động lực to lớn giúp ông cùng đồng đội vượt qua lằn ranh sinh tử, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Năm 1970, sau 5 năm xông pha nơi tuyến đầu lửa đạn, cựu chiến binh Nguyễn Văn Có hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường ở tuổi 30. Trở về quê nhà, ông mang theo bản lĩnh thép đã được tôi luyện qua gian khó, tinh thần kỷ luật nghiêm minh và phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ" để tiếp tục hăng hái lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình và tích cực đóng góp cho các phong trào tại địa phương, luôn là tấm gương sáng cho các thế hệ con cháu noi theo.


