Người lính luôn đi đầu trong công việc
Tôi vẫn nhớ Tô Vĩnh Diện trong những ngày chúng tôi cùng sống và chiến đấu. Anh không phải người hay nói những lời lớn lao. Nhưng nếu muốn biết một người có tinh thần trách nhiệm đến đâu, chỉ cần nhìn cách anh làm việc.

NGƯỜI LÍNH LUÔN ĐI ĐẦU TRONG CÔNG VIỆC
Lời kể tái hiện của một người đồng đội
Tôi vẫn nhớ Tô Vĩnh Diện trong những ngày chúng tôi cùng sống và chiến đấu. Anh không phải người hay nói những lời lớn lao. Nhưng nếu muốn biết một người có tinh thần trách nhiệm đến đâu, chỉ cần nhìn cách anh làm việc.
Ở đơn vị, mỗi khi có nhiệm vụ mới, tôi thường thấy Diện là một trong những người đứng lên đầu tiên.
Việc nặng, anh xung phong.
Việc khó, anh nhận.
Việc chưa ai muốn làm, anh thường bước lên trước.
Có lần, sau một ngày hành quân dài, anh em chúng tôi đã thấm mệt. Vừa đặt ba lô xuống, cán bộ đơn vị lại thông báo cần người làm thêm một số công việc chuẩn bị cho ngày hôm sau.
Tôi nghĩ chắc chẳng ai muốn nhận.
Nhưng Diện đã đứng dậy.
Anh nói rất bình thản:
“Để tôi làm cùng anh em.”
Tôi nhìn anh mà thấy khâm phục.
Anh không làm để được khen. Anh chỉ nghĩ rằng nếu mình còn sức thì mình nên góp sức.
Những người từng làm việc cùng Diện đều nhận thấy ở anh một điều: anh luôn làm trước khi yêu cầu người khác làm.
Nếu cần mang vác, anh mang trước.
Nếu cần kéo, anh kéo cùng anh em.
Nếu đường khó đi, anh thường bước lên trước để tìm cách vượt qua.
Có khi anh em mệt, Diện lại động viên:
“Cố lên các đồng chí, cùng nhau làm thì sẽ xong.”
Những lời nói rất đơn giản, nhưng trong hoàn cảnh gian khổ, nó giúp chúng tôi có thêm sức mạnh.
Tôi nghĩ tính cách ấy của Diện có từ rất sớm.
Anh sinh ra trong một gia đình nghèo ở Thanh Hóa, tuổi thơ phải trải qua nhiều thiếu thốn và lao động vất vả. Anh từng phải đi ở, từng làm những công việc nặng nhọc để kiếm sống.
Những năm tháng ấy đã rèn cho anh một thói quen: đã làm việc thì phải cố gắng làm đến cùng.
Khi trở thành người lính, phẩm chất ấy càng rõ hơn.
Quân đội thời ấy còn nhiều gian khổ. Hành quân dài ngày, ăn uống thiếu thốn, điều kiện sinh hoạt khó khăn. Nhưng Diện rất ít khi than phiền.
Tôi chưa bao giờ thấy anh tìm cách né tránh công việc.
Ngược lại, mỗi khi đơn vị gặp khó khăn, anh càng cố gắng.
Đặc biệt trong những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, nhiệm vụ kéo pháo khiến tất cả chúng tôi phải đối mặt với những thử thách chưa từng có.
Đường núi hiểm trở.
Dốc cao.
Pháo nặng.
Mỗi bước tiến đều cần sự phối hợp của rất nhiều người.
Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đi đầu của Tô Vĩnh Diện càng thể hiện rõ.
Anh cùng đồng đội giữ pháo, kéo pháo, vượt qua những đoạn đường khó khăn. Khi có vấn đề xảy ra, anh không đứng ngoài quan sát mà lập tức cùng mọi người xử lý.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh anh giữa con đường núi.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Chỉ lặng lẽ làm việc.
Nhưng chính sự lặng lẽ ấy khiến anh em tin tưởng.
Rồi một sự cố xảy ra trong lúc kéo pháo.
Khẩu pháo có nguy cơ lao xuống dốc.
Mọi người lập tức tìm cách giữ pháo.
Trong giây phút vô cùng nguy hiểm ấy, Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình chèn pháo, góp phần giữ khẩu pháo và bảo vệ đồng đội.
Anh đã hy sinh.
Sau này, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, tôi thường nghĩ: hành động cuối cùng của Diện không phải là một điều hoàn toàn bất ngờ.
Bởi cả cuộc đời người lính của anh đã cho thấy một cách sống nhất quán:
Luôn đi đầu khi có nhiệm vụ.
Anh đi đầu trong công việc.
Đi đầu trong gian khổ.
Đi đầu trong việc bảo vệ đồng đội.
Và trong giây phút cuối cùng, anh cũng là người bước lên phía trước.
Tôi vẫn nhớ một câu mà anh em chúng tôi thường nói với nhau sau những ngày ấy:
“Có những người không cần nói mình dũng cảm. Cách họ sống đã nói thay tất cả.”
Tô Vĩnh Diện là một người như vậy.
Anh xuất thân từ một gia đình nghèo của quê hương Thanh Hóa, nhưng không để hoàn cảnh làm mình lùi bước. Anh trưởng thành trong lao động, được rèn luyện trong quân ngũ và trở thành một người chiến sĩ luôn đặt nhiệm vụ lên trên bản thân.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến tên Tô Vĩnh Diện, người ta nhớ đến hành động anh dũng trong những ngày kéo pháo ở Điện Biên Phủ.
Còn tôi nhớ đến một hình ảnh giản dị hơn:
Một người lính luôn đứng lên đầu tiên khi đơn vị cần người.
Chính từ những việc bình thường ấy đã hình thành nên phẩm chất phi thường.
Và đó cũng là bài học mà Tô Vĩnh Diện để lại cho thế hệ sau:
Trong công việc chung, hãy biết chủ động, trách nhiệm và sẵn sàng đi đầu khi khó khăn xuất hiện.
Bởi đôi khi, giá trị của một con người không nằm ở những gì họ nói về mình, mà nằm ở việc họ làm gì khi mọi người đang cần một người bước lên phía trước.



