Người lính luôn đi sau cùng
Người lính luôn đi sau cùng
Trong mỗi lần hành quân, luôn có một người lính đi cuối hàng.
Tên anh là Đức.
Không ai phân công, anh tự nhận. Khi có người xin đổi vị trí, anh chỉ cười:
“Đi sau… dễ nhìn thấy mọi người hơn.”
Ban đầu, ai cũng nghĩ anh muốn nhàn. Nhưng dần dần, họ nhận ra: người đi cuối là người nguy hiểm nhất. Nếu có phục kích, nếu có người tụt lại, nếu có dấu vết bị lộ… tất cả đều dồn về phía sau.
Một lần, đội hình bị kéo giãn trong rừng. Một chiến sĩ trẻ lạc lại phía sau.
Không ai biết.
Chỉ có Đức.
Anh quay lại, tìm thấy cậu lính đang hoảng loạn. Khi đưa được cậu trở về, Đức bị thương.
Từ đó, không ai tranh vị trí đi cuối nữa.
Một đêm, đơn vị hành quân gấp qua khu vực có nguy cơ cao. Khi điểm danh, thiếu một người.
Lại là Đức.
Mọi người quay lại tìm.
Họ thấy dấu vết giằng co… và những bước chân dẫn ra xa khỏi đường chính.
Như thể ai đó cố tình kéo nguy hiểm đi nơi khác.
Đức không trở lại.
Từ đó về sau, mỗi khi hành quân, dù không ai nói, mọi người vẫn tự động nhìn lại phía sau.
Không phải để kiểm tra.
Mà để nhớ rằng… luôn có một người từng đứng đó.


