Người lính luôn giặt áo cuối cùng
Trong tiểu đội tôi ngày ấy, ai cũng biết một chuyện:
Tôi luôn là người đi giặt áo cuối cùng.
Không phải lười.
Mà vì tôi thích ngồi nhìn anh em cười nói ngoài bờ suối rồi mới chậm rãi mang quần áo ra giặt sau.
Ngày ấy đời lính thiếu thốn lắm. Mỗi người chỉ có vài bộ quân phục thay đổi. Đi hành quân nhiều, áo quần lúc nào cũng bám đầy đất đỏ, mồ hôi khô trắng cả lưng áo.
Chiều xuống, hễ gần suối là cả đơn vị tranh thủ giặt giũ.
Tiếng người gọi nhau.
Tiếng nước chảy.
Tiếng cười vang cả góc rừng.
Còn tôi thường ngồi yên một lúc thật lâu.
Tôi thích nhìn khung cảnh ấy.
Những chàng trai đôi mươi, người cởi trần vốc nước dội lên đầu, người vừa giặt áo vừa hát nghêu ngao. Có cậu còn mang cả quần ra đập xuống đá mạnh quá làm nước bắn tung tóe vào người khác, rồi cả bọn rượt nhau ầm ĩ.
Chiến tranh và quân ngũ cực thật.
Nhưng tuổi trẻ của chúng tôi cũng vui thật.
Tôi nhớ có lần trời lạnh cắt da, nước suối buốt đến mức vừa nhúng tay xuống đã tê cứng. Ai cũng ngại giặt đồ.
Một cậu lính trẻ ôm đống áo than:
“Hay để mai giặt đi.”
Tiểu đội trưởng quát ngay:
“Để mai mặc áo bẩn à?”
Cả bọn cười ầm.
Rồi cuối cùng ai cũng phải cắn răng giặt cho xong.
Tôi thường giặt cuối cùng vì lúc ấy mọi người đã về gần hết, bờ suối yên tĩnh hơn. Chỉ còn tiếng nước chảy và ánh chiều muộn phủ xuống mặt đá.
Có hôm tôi ngồi vò áo rất lâu mà nhớ nhà đến nghẹn lòng.
Nhớ mẹ vẫn thường giặt áo cho mình ngoài sân mỗi chiều. Nhớ mùi nắng thơm trên áo vừa phơi. Nhớ tiếng em út chạy ngoài ngõ.
Đời lính dạy người ta trưởng thành.
Nhưng cũng khiến người ta hiểu thế nào là nhớ những điều bình thường nhất.
Một lần hành quân dài ngày, đơn vị dừng chân giữa rừng sâu. Mưa liên tục mấy hôm khiến áo quần chẳng khô nổi. Tối đến ai cũng mặc áo ẩm nằm co ro bên nhau.
Tôi lấy chiếc áo của mình đưa gần bếp hong lửa.
Một anh lớn tuổi hơn nhìn rồi bảo:
“Ráng đi chú em, mai kia nhớ đời lính lại nhớ mấy cái áo ướt này đấy.”
Ngày ấy tôi không tin.
Sau này mới thấy ông ấy nói đúng.
Nhiều năm trôi qua rồi, tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều ngồi giặt áo bên suối trong quân ngũ.
Nhớ ánh nắng cuối ngày.
Nhớ tiếng cười đồng đội.
Nhớ cảm giác bàn tay lạnh buốt vì nước suối mà lòng thì ấm lạ thường.



