Cựu chiến binh

Người lính luôn giấu một viên kẹo trong túi áo

Lào Cai13/05/2026Tuổi trẻ Bảo Thắng (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong túi áo ngực của tôi suốt những năm quân ngũ lúc nào cũng có một viên kẹo nhỏ.

Nhiều người biết chuyện đều cười:

“Lớn rồi còn thích ăn kẹo à?”

Tôi cũng cười.

Nhưng thật ra viên kẹo ấy không phải để ăn chơi.

Mà để dành cho những lúc nhớ nhà.

Ngày nhỏ nhà tôi nghèo lắm. Cả năm hiếm khi được ăn bánh kẹo. Chỉ đến Tết mẹ mới mua vài viên kẹo gừng bỏ vào cái hộp sắt cũ để chia cho anh em.

Vì quý nên tôi thường không ăn ngay.

Cứ cầm viên kẹo ngắm nghía mãi rồi mới dám bóc.

Thành ra lớn lên vẫn giữ thói quen để dành.

Ngày nhập ngũ, em gái lén nhét vào túi áo tôi mấy viên kẹo cứng.

Nó nói:

“Khi nào nhớ nhà thì ăn.”

Tôi bật cười xoa đầu nó rồi lên đường.

Ai ngờ những viên kẹo ấy lại theo tôi suốt quãng đời lính.

Có lần hành quân liên tục nhiều ngày, cả đơn vị mệt rã rời. Trời nắng chang chang, cổ họng khô khốc.

Tôi lấy viên kẹo cuối cùng ra ngậm.

Vị ngọt tan chậm nơi đầu lưỡi mà tự nhiên thấy lòng dịu lại.

Như thể quê nhà vẫn còn rất gần.

Một đồng đội nhìn thấy liền đùa:

“Ông giữ kẹo như giữ vàng.”

Tôi cười:

“Vì hiếm.”

Thật ra không chỉ hiếm kẹo.

Mà hiếm cả những cảm giác ngọt ngào trong những năm tháng gian khó ấy.

Tôi nhớ nhất một đêm trực gác mùa đông.

Gió lạnh buốt đến mức hai bàn tay tê cóng. Tôi đứng một mình ngoài sân doanh trại, phía xa chỉ có ánh đèn vàng leo lét.

Tự nhiên thấy nhớ nhà khủng khiếp.

Tôi thò tay vào túi áo, bóc viên kẹo cuối cùng em gái cho từ nhiều tháng trước.

Kẹo đã hơi chảy dính giấy.

Nhưng khi vị ngọt lan ra, tôi bỗng thấy mắt mình cay cay.

Có những lúc, chỉ một viên kẹo nhỏ cũng đủ giúp người lính vượt qua cả một đêm dài.

Ngày xuất ngũ, về tới nhà em gái tôi hỏi ngay:

“Hồi đó anh có ăn hết kẹo không?”

Tôi cười:

“Có viên giữ mãi không nỡ ăn.”

Nó bật cười:

“Anh đúng là kỳ.”

Ừ, có thể tôi kỳ thật.

Nhưng với người lính trẻ năm ấy, mỗi viên kẹo đều mang theo hơi ấm gia đình.

Tôi là Vũ Đức Hiền, sinh năm 1958, nhập ngũ năm 1979.

Bây giờ ngoài hàng bán đủ loại bánh kẹo ngon hơn ngày xưa rất nhiều. Nhưng chẳng vị ngọt nào làm tôi nhớ mãi bằng viên kẹo cứng nhỏ nằm trong túi áo lính năm ấy — thứ đã giúp một chàng trai trẻ mang theo quê nhà suốt những tháng năm quân ngũ gian lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn