Người lính luôn xung phong
Sau một thời gian ở đơn vị, Cu Nâu dần trở thành người mà đồng đội có thể tin cậy. Anh không phải người nói nhiều. Mỗi khi cán bộ giao nhiệm vụ, Cu Nâu thường lắng nghe thật kỹ rồi bắt tay vào làm. Những việc khó, những công việc cần người hỗ trợ, anh thường là một trong những người đầu tiên giơ tay.

Sau một thời gian ở đơn vị, Cu Nâu dần trở thành người mà đồng đội có thể tin cậy.
Anh không phải người nói nhiều.
Mỗi khi cán bộ giao nhiệm vụ, Cu Nâu thường lắng nghe thật kỹ rồi bắt tay vào làm. Những việc khó, những công việc cần người hỗ trợ, anh thường là một trong những người đầu tiên giơ tay.
Một buổi sáng, đơn vị cần người giúp chuyển một số vật dụng đến nơi tập trung. Công việc khá vất vả vì đường đi xa.
Cán bộ vừa hỏi:
— Ai có thể tham gia?
Cu Nâu lập tức bước lên.
Một người bạn cười:
— Lại là cậu nữa à?
Cu Nâu đáp:
— Có người làm thì việc mới xong.
Mọi người cùng tham gia. Không ai để Cu Nâu phải làm một mình.
Trên đường đi, một đồng đội nói:
— Cậu lúc nào cũng xung phong. Không mệt sao?
Cu Nâu cười:
— Mệt chứ. Nhưng mình còn làm được thì cứ góp sức.
Tiểu đội trưởng Hòa nghe thấy liền nói:
— Xung phong là tốt, nhưng phải biết lượng sức và chấp hành phân công. Người lính không phải cứ nhận thật nhiều việc mới là tốt.
Cu Nâu gật đầu.
Anh hiểu rằng tinh thần xung phong không có nghĩa là làm việc thiếu suy nghĩ. Đó là thái độ sẵn sàng nhận trách nhiệm, không né tránh việc khó và luôn đặt lợi ích chung lên trước sự thuận tiện của bản thân.
Có lần, một đồng đội còn chưa quen công việc. Cu Nâu không nhận thay mà đứng bên cạnh hướng dẫn.
— Cậu cứ làm từng bước. Chưa quen thì tôi giúp.
Người bạn mỉm cười:
— Có cậu bên cạnh, tôi yên tâm hơn.
Những việc như thế diễn ra mỗi ngày.
Từ vận chuyển vật dụng, dọn nơi nghỉ, giúp đỡ bà con đến những công việc trong đơn vị, Cu Nâu đều cố gắng góp phần trong khả năng của mình.
Có lẽ vì vậy mà đồng đội ngày càng quý anh.
Họ không chỉ gọi anh là người “gan lì”, mà còn nhớ đến anh như một người luôn sẵn sàng nhận phần việc của tập thể.
Đêm nọ, Cu Nâu ngồi một mình bên hiên, nhớ về người cha ở Quỳnh Đôi.
Ngày trước, cha thường nói:
“Làm việc chung thì đừng đứng nhìn người khác làm.”
Cu Nâu mỉm cười.
Cậu hiểu rằng câu nói giản dị của người cha nghèo đã theo mình từ cánh đồng quê nhà đến tận đời quân ngũ.
Từ một cậu bé từng chăn trâu, từng gánh nước và phụ cha làm thuê, Cu Nâu đã học được cách sống trong một tập thể lớn hơn.
Và ở đâu cũng vậy, anh tin rằng:
Khi có việc chung, người lính phải biết bước lên đúng lúc; khi đồng đội cần, phải biết đưa tay giúp đỡ; khi nhiệm vụ khó khăn, phải giữ vững tinh thần và cùng nhau hoàn thành.
Đó chính là ý nghĩa của hai chữ xung phong trong lòng người chiến sĩ trẻ.



