Người lính mang hài cốt đồng đội vượt rừng trở về quê mẹ
Câu chuyện kể về người cựu binh giữ lời hứa với đồng đội đã hy sinh nơi đất bạn bằng hành trình đưa hài cốt trở về quê hương.
Năm 1979, ông Nguyễn Văn Trọng khi ấy mới 20 tuổi, tham gia lực lượng quân tình nguyện Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong đơn vị có người bạn thân tên Lê Văn Hùng, quê Nghệ An. Hai người cùng nhập ngũ, cùng chia nhau từng gói mì khô, từng lá thư nhà và từng lần thoát chết trong rừng sâu. Trong một trận phục kích năm 1981, Hùng bị thương rất nặng. Trước khi qua đời, người đồng đội nắm chặt tay ông Trọng và chỉ nói một câu đứt quãng:
“Nếu cậu còn sống… đưa mình về với mẹ.” Chiến sự lúc đó quá ác liệt, đơn vị buộc phải chôn cất đồng đội tạm thời trong rừng rồi tiếp tục hành quân. Ông Trọng mang theo cảm giác day dứt suốt nhiều năm. Sau khi xuất ngũ trở về quê, ông vẫn luôn giữ tấm sơ đồ chôn cất vẽ vội trên mảnh giấy quân dụng cũ. Hơn mười năm sau, khi điều kiện cho phép, ông quyết định quay lại Campuchia tìm đồng đội. Chuyến đi vô cùng gian nan. Nhiều địa danh thay đổi, rừng cũ gần như biến mất. Ông cùng đồng đội cũ mất nhiều tuần lần theo ký ức. Khi tìm được khu vực chôn cất cũ, ông bật khóc vì nhận ra chiếc bật lửa khắc tên Hùng vẫn còn nằm trong đất. Hài cốt được đưa về quê. Ngày trao lại cho mẹ của Hùng, bà cụ đã ngoài 80 tuổi run rẩy ôm lấy ông mà khóc nghẹn:
“Con giữ lời hứa với nó rồi.” Ông Trọng nói suốt đời mình, đó là chuyến hành quân quan trọng nhất — chuyến hành quân đưa một người lính trở về nhà.



