Người Lính Mang Theo Hạt Lúa Quê Nhà
Cựu chiến binh Trần Văn Đạo, sinh ngày 25 tháng 9 năm 1949, quê quán xã Giao Tiến, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Nam.
Ông Đạo sinh ra trong một gia đình nông dân ven biển nghèo khó. Từ nhỏ, ông đã quen với công việc đồng áng, những mùa cấy lúa dưới nắng gió quê hương. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với quyết tâm góp sức bảo vệ đất nước.
Ngày lên đường, mẹ ông lặng lẽ đưa cho con trai một túi vải nhỏ đựng vài hạt lúa giống của gia đình rồi nói:
“Khi nào hòa bình, con mang về gieo lại trên mảnh ruộng quê mình.”
Ông Đạo luôn giữ túi hạt lúa ấy trong ba lô suốt những năm tháng chiến đấu như một lời nhắc nhớ về quê hương và ngày trở về.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Bộ đội phải hành quân liên tục trong rừng sâu, thiếu ăn, thiếu nước và thường xuyên đối mặt với bom đạn.
Ông kể rằng có những ngày đơn vị phải đào công sự ngay dưới mưa bom. Đêm xuống, mọi người mới tranh thủ nấu cơm bằng những bếp Hoàng Cầm giấu kín trong rừng để tránh máy bay phát hiện.
Một lần vào giữa năm 1972, đơn vị của ông tham gia đánh địch tại một khu vực gần biên giới Campuchia. Trận chiến diễn ra rất ác liệt. Bom pháo khiến đất đá tung mù trời, nhiều đồng đội bị thương.
Trong lúc chiến đấu, ông Đạo bị sức ép bom làm ngã xuống giao thông hào. Chiếc ba lô trên lưng bị rách toạc, nhiều đồ dùng rơi vãi khắp nơi. Sau trận đánh, khi nhặt lại đồ đạc, ông phát hiện túi hạt lúa mẹ cho vẫn còn nguyên.
Ông xúc động kể:
“Lúc cầm lại túi hạt lúa, tôi thấy như quê hương đang ở bên mình. Nó cho tôi thêm niềm tin rằng nhất định sẽ có ngày hòa bình để trở về.”
Trong đơn vị của ông có người đồng đội tên Nguyễn Bá Kiên quê Ninh Bình. Hai người thường động viên nhau cố gắng sống sót để về quê làm ruộng, dựng vợ sinh con sau chiến tranh.
Nhưng trong một trận càn cuối năm 1972, anh Kiên đã anh dũng hy sinh khi bảo vệ đồng đội rút lui khỏi vòng vây địch. Sự ra đi của người bạn thân khiến ông Đạo đau xót suốt nhiều năm.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Trần Văn Đạo trở về quê hương Nam Định. Việc đầu tiên ông làm là mang những hạt lúa năm xưa gieo xuống mảnh ruộng của gia đình như lời hứa với mẹ trước ngày nhập ngũ.
Đến nay, ông vẫn luôn kể cho con cháu nghe câu chuyện về túi hạt lúa quê nhà – kỷ vật đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Ông thường nhắn nhủ:
“Người lính chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc mà còn vì quê hương, gia đình và ước mơ về một ngày đất nước thanh bình. Các cháu hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương.”



