Người lính mang theo tiếng đàn
Phan Văn Khải sinh năm 1928 tại Nghệ An. Ông không chỉ là một người lính, mà còn là người mang theo cây đàn trong suốt những năm chiến tranh.
Trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, ông thường chơi đàn cho đồng đội nghe. Những giai điệu giản dị giúp xua tan mệt mỏi và nỗi nhớ nhà.
Có lần, sau một trận chiến ác liệt, đơn vị tổn thất nặng. Không khí trở nên nặng nề. Tối hôm đó, ông lặng lẽ mang đàn ra chơi.
Âm thanh vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng, khiến nhiều người rơi nước mắt. Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu – đó là cách để họ tiếp tục đứng vững.
Sau này, nhiều đồng đội nhớ lại rằng:
“Có thể chúng tôi thiếu nhiều thứ, nhưng chưa bao giờ thiếu niềm tin – vì luôn có tiếng đàn của Khải.”



