Cựu chiến binh

Người lính mang theo tiếng khèn nơi biên giới

Người lính mang theo tiếng khèn nơi biên giới

Lào Cai09/04/2026Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính mang theo tiếng khèn nơi biên giới - Nông Hữu Khoán (thôn Hin Lạn)

Ở thôn Hin Lạn, mỗi khi nhắc đến những người lính từng trải qua những năm tháng gian khổ bảo vệ Tổ quốc, bà con vẫn nhớ đến ông Nông Hữu Khoán -người lính hiền lành, ít nói, nhưng luôn được đồng đội quý mến bởi tấm lòng chân thành và tinh thần kiên cường.

Ông Nông Hữu Khoán sinh năm 1956, lớn lên trong một gia đình đông con ở thôn Hin Lạn. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày chăn trâu trên các sườn đồi và những buổi theo cha vào rừng kiếm củi. Nhà nghèo, nhưng cha mẹ ông luôn dạy con cái phải sống ngay thẳng, biết yêu quê hương.

Ngay từ nhỏ, ông Khoán đã rất khéo tay. Ngoài việc làm nương, ông còn biết thổi khèn - một loại nhạc cụ truyền thống của đồng bào vùng cao. Tiếng khèn của ông vang lên trong những buổi hội xuân của thôn, khiến ai nghe cũng thấy ấm lòng.

Năm ông tròn 18 tuổi, khi địa phương tổ chức tuyển quân, ông là một trong những thanh niên tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn ông đi, cả thôn Hin Lạn tụ tập đông đủ ở đầu bản.

Mẹ ông cầm tay con trai, giọng run run: “Đi thì phải giữ gìn sức khỏe, đừng để mẹ phải lo.”

Ông chỉ gật đầu, không nói nhiều. Nhưng trong lòng, ông hiểu rõ trách nhiệm của mình.

Sau khi nhập ngũ, ông được huấn luyện tại một đơn vị bộ binh. Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi ngày thử thách về thể lực và ý chí.

Có lần, trong một buổi hành quân dài, trời mưa lớn kéo dài suốt nhiều giờ. Đường rừng trơn trượt, bùn đất bám đầy quần áo. Ba lô nặng trĩu trên vai khiến bước chân trở nên nặng nề.

Đến khi dừng nghỉ, ai cũng mệt rã rời. Nhưng khi nhìn thấy đồng đội bên cạnh vẫn cố gắng, ông lại tự nhủ mình không được bỏ cuộc.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công về một đơn vị làm nhiệm vụ ở khu vực biên giới. Đó là nơi địa hình hiểm trở, nhiều núi cao và khe sâu. Những ngày đầu đặt chân đến đơn vị mới, ông cảm nhận rõ sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi biên giới.

Mùa đông ở đó lạnh buốt, gió thổi rít qua từng khe núi. Có những đêm nhiệt độ xuống thấp, hơi thở của người lính cũng hóa thành làn khói trắng.

Nhưng giữa những ngày gian khổ ấy, tiếng khèn của ông Khoán đã trở thành niềm vui của cả đơn vị.

Mỗi tối sau giờ trực, khi công việc đã tạm ổn, ông lại lấy chiếc khèn nhỏ mang theo từ quê ra thổi. Âm thanh trầm bổng vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng.

Một đồng đội từng nói với ông: “Nghe tiếng khèn của cậu, tôi nhớ nhà quá.”

Tiếng khèn ấy không chỉ là âm nhạc, mà còn là sợi dây kết nối những người lính với quê hương xa xôi.

Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của ông Khoán là trong một lần hành quân tuần tra dài ngày.

Hôm ấy, đơn vị của ông phải di chuyển qua một khu vực rừng rậm, địa hình phức tạp. Trời mưa liên tục nhiều ngày khiến đất đá sạt lở, đường đi vô cùng nguy hiểm.

Trong lúc di chuyển qua một con dốc cao, một đồng đội trong tổ bất ngờ trượt chân, ngã xuống và bị thương ở vai. Tình huống xảy ra rất nhanh, khiến cả tổ phải dừng lại.

Khi ấy trời đã gần tối, việc đưa người bị thương về chốt là vô cùng khó khăn.

Ông Khoán cùng hai đồng đội khác thay nhau cõng người bị thương trên lưng. Quãng đường chỉ khoảng vài cây số, nhưng phải mất nhiều giờ mới đi hết.

Vai ông đau nhức vì sức nặng, chân run lên vì mệt, nhưng ông vẫn không dừng lại. Trong đầu ông chỉ nghĩ một điều:

“Phải đưa bạn về an toàn.”

Khi về đến chốt, người bị thương được chuyển ngay đến quân y. Nhờ được cứu chữa kịp thời, đồng đội ấy đã qua khỏi.

Sau này, mỗi lần nhắc lại chuyện cũ, người đồng đội ấy vẫn nắm chặt tay ông và nói: “Tôi còn sống hôm nay là nhờ cậu.”

Những lời ấy khiến ông luôn cảm thấy quãng thời gian trong quân ngũ của mình thật ý nghĩa.

sau khi hoàn thành nghĩa vụ, ông Nông Hữu Khoán trở về lại thôn Hin Lạn.

Ngày trở về, tiếng chó sủa vang đầu bản khi ông bước chân về đến nhà. Mẹ ông chạy ra ôm con trai, nước mắt rơi không ngừng.

Ông đặt ba lô xuống, nhìn quanh căn nhà quen thuộc mà lòng trào dâng nhiều cảm xúc.

Cuộc sống sau quân ngũ bắt đầu từ những việc rất giản dị: phát nương, trồng ngô, nuôi lợn. Dù còn nhiều khó khăn, ông không bao giờ nản chí.

Trong thôn Hin Lạn, ông là người tích cực tham gia các hoạt động chung. Khi thôn vận động làm đường, dựng nhà văn hóa, hay giúp đỡ các gia đình khó khăn, ông đều có mặt.

Đặc biệt, mỗi dịp hội xuân của thôn, tiếng khèn của ông lại vang lên giữa sân nhà văn hóa. Âm thanh ấy khiến nhiều người nhớ đến những năm tháng gian khổ nhưng đầy nghĩa tình của người lính.

Một buổi tối mùa đông, khi con trai ông hỏi: “Bố có nhớ những ngày ở đơn vị không?”

Ông mỉm cười, rồi đáp: “Nhớ chứ. Đó là những năm tháng vất vả nhất, nhưng cũng đáng tự hào nhất.”

Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, ông Nông Hữu Khoán vẫn giữ thói quen dậy sớm, chăm sóc nương rẫy và tham gia các công việc của thôn.

Ở thôn Hin Lạn, câu chuyện về ông Khoán - người lính mang theo tiếng khèn nơi biên giới - vẫn được kể lại như một minh chứng cho tinh thần lạc quan và tình đồng đội sâu sắc của những người lính bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính mang theo tiếng khèn nơi biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa