Người lính mang thư qua dòng nước xiết
Vào thời Hoa Lư, có một trận chiến lớn xảy ra gần vùng sông núi thuộc Gia Viễn. Quân hai bên giao tranh dữ dội, khiến đường liên lạc giữa các cánh quân bị cắt đứt. Trong quân triều đình có một người lính trẻ tên Hòa. Anh được giao nhiệm vụ mang thư khẩn về kinh thành Hoa Lư để xin viện binh. Vị tướng nói với Hòa: — Con đường phía trước bị giặc chặn, chỉ còn cách bơi qua dòng sông lớn. Nước rất xiết, rất nguy hiểm. Ngươi có dám đi không? Hòa không do dự: — Nếu không có người đưa tin, cả đội quân sẽ nguy. Tôi xin đi. Trời lúc đó đổ mưa lớn. Dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, nước đục ngầu và lạnh buốt. Hòa buộc bức thư vào túi da, giấu kỹ trong người rồi lao xuống nước. Dòng nước mạnh đẩy anh trôi đi rất xa. Có lúc Hòa gần như kiệt sức, tay chân tê cứng, nhưng anh vẫn cố bơi về phía bờ bên kia. Trên bờ sông, quân giặc phát hiện và bắn tên xuống liên tục. Hòa phải lặn xuống nước nhiều lần để tránh tên. Sau một quãng thời gian dài vật lộn, anh cuối cùng cũng lên được bờ bên kia, kiệt sức nhưng bức thư vẫn an toàn. Anh ngã xuống bãi cỏ một lúc lâu mới có thể đứng dậy tiếp tục hành trình. Nhờ bức thư đó, triều đình kịp thời điều quân tiếp viện, cứu được cánh quân đang bị bao vây. Sau chiến thắng, vị tướng nói: — Ngươi đã thắng cả dòng sông lẫn mưa tên. Hòa chỉ trả lời: — Tôi chỉ cố không để nhiệm vụ bị dừng lại giữa đường. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn kể về người lính mang thư qua dòng nước xiết — biểu tượng của sự kiên trì và lòng trung thành tuyệt đối với đất nước.



