Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH MANG TRONG MÌNH NỖI ĐAU KHÔNG MÀU KHÓI LỬA

Chuyện về ông Lô Sinh Dòn – người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học Sinh năm 1948, lớn lên trên mảnh đất bản Na Bón, ông Lô Sinh Dòn thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, ông cũng như biết bao người con của quê hương đã gác lại những ước mơ bình dị của tuổi trẻ để lên đường làm nhiệm vụ, mang theo khát vọng lớn nhất của cả dân tộc: giành lại độc lập, thống nhất đất nước.

Nghệ An06/08/2026Xã Yên Na (Đoàn xã Yên Na)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH MANG TRONG MÌNH NỖI ĐAU KHÔNG MÀU KHÓI LỬA

Chuyện về ông Lô Sinh Dòn – người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học

Sinh năm 1948, lớn lên trên mảnh đất bản Na Bón, ông Lô Sinh Dòn thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, ông cũng như biết bao người con của quê hương đã gác lại những ước mơ bình dị của tuổi trẻ để lên đường làm nhiệm vụ, mang theo khát vọng lớn nhất của cả dân tộc: giành lại độc lập, thống nhất đất nước.

Những năm tháng chiến tranh là quãng thời gian gian khổ nhất của cuộc đời người lính. Giữa bom đạn ác liệt, thiếu thốn đủ bề và luôn đối mặt với hiểm nguy, họ vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Có những mất mát không thể nhìn thấy ngay bằng mắt thường, nhưng lại theo người lính suốt cả cuộc đời.

Ông Lô Sinh Dòn là một trong những người mang trên mình hậu quả nặng nề của chiến tranh. Ông được Nhà nước công nhận là người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học hạng 2, với tỷ lệ tổn thương cơ thể từ 61% đến 80%. Đó không chỉ là con số trong hồ sơ chính sách, mà là minh chứng cho những hy sinh âm thầm mà ông đã gánh chịu sau chiến tranh.

Khác với những vết thương có thể nhìn thấy, di chứng của chất độc hóa học là nỗi đau kéo dài theo năm tháng. Sức khỏe giảm sút, bệnh tật bủa vây, nhiều sinh hoạt hằng ngày cũng trở nên khó khăn hơn. Thế nhưng, vượt lên tất cả, ông vẫn giữ cho mình phẩm chất của người lính: kiên cường, lạc quan và luôn tin tưởng vào cuộc sống.

Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương Na Bón, hòa mình vào cuộc sống lao động, cùng gia đình dựng xây cuộc sống mới. Dù sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề, ông vẫn luôn là chỗ dựa tinh thần cho con cháu, là người truyền lại những câu chuyện về lòng yêu nước, về giá trị của hòa bình và về trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương.

Những người như ông không chỉ mang thương tích của riêng mình, mà còn mang trong mình ký ức của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập dân tộc. Mỗi nếp nhăn trên gương mặt, mỗi bước đi chậm chạp của tuổi già đều chất chứa những tháng năm không thể nào quên – những năm tháng mà tuổi trẻ đã được gửi trọn nơi chiến trường.

Hôm nay, khi quê hương ngày càng đổi mới, những con đường được mở rộng, trường học, trạm y tế và những mái nhà khang trang mọc lên giữa bản làng, đó cũng là thành quả được vun đắp từ sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Trong những thành quả ấy có phần đóng góp thầm lặng của ông Lô Sinh Dòn và biết bao người hoạt động kháng chiến đã chấp nhận mang thương tật suốt đời.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính năm xưa vẫn luôn xứng đáng được trân trọng và biết ơn. Câu chuyện cuộc đời của ông Lô Sinh Dòn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có; đó là kết tinh của biết bao mồ hôi, nước mắt, máu xương và cả những nỗi đau âm thầm kéo dài suốt cuộc đời.

Xin kính chúc ông Lô Sinh Dòn luôn mạnh khỏe, tiếp tục là tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và lòng yêu nước để con cháu noi theo. Những hy sinh của ông sẽ mãi được quê hương ghi nhớ như một phần thiêng liêng của thời hoa lửa – thời của lòng dũng cảm, của niềm tin và của khát vọng độc lập, tự do.

Thực hiện: Lương Văn Hiệp – Bí thư chi đoàn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn