NGƯỜI LÍNH MẤT MỘT CHÂN NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐÀ LẠT VỀ CHÚ THƯƠNG BINH CHUNG VĂN ĐẢNH
NGƯỜI LÍNH MẤT MỘT CHÂN NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐÀ LẠT VỀ CHÚ THƯƠNG BINH CHUNG VĂN ĐẢNH
Ngày xưa, khi đất nước ta còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có rất nhiều thanh niên đã rời quê hương, gác lại gia đình để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó có chú thương binh 2/4 Chung Văn Đảnh, một người lính từng chiến đấu trong Tiểu đoàn 29, Quân khu 7 một người lính đã để lại một phần cơ thể của mình nơi chiến trường. Khi còn là một chàng trai trẻ, chú Đảnh cũng như bao thanh niên khác mang trong mình lòng yêu nước và khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương. Vì vậy, khi Tổ quốc gọi tên, chú đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Sau thời gian huấn luyện, chú được điều động tham gia chiến đấu tại chiến trường Đà Lạt. Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ. Người lính phải hành quân qua rừng sâu, ăn ở thiếu thốn, ngày đêm đối mặt với bom đạn của kẻ thù. Nhưng trong lòng họ luôn có một niềm tin rất lớn: chiến đấu để đất nước được hòa bình.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của chú Đảnh đang chiến đấu quyết liệt với địch. Tiếng súng nổ vang khắp nơi. Bom đạn liên tục trút xuống chiến trường. Trong lúc đang cùng đồng đội chiến đấu, một quả đạn pháo bất ngờ nổ ngay gần vị trí của chú.
Sau tiếng nổ lớn, chú Đảnh bị thương rất nặng. Mảnh đạn đã làm chú mất đi một chân. Đồng đội nhanh chóng đưa chú ra khỏi trận địa để cứu chữa.
Sau nhiều tháng điều trị trong bệnh viện, chú dần hồi phục sức khỏe. Tuy nhiên, vết thương chiến tranh đã khiến chú trở thành thương binh hạng 2/4. Chú trở về quê hương với một chiếc chân đã mất – đó là dấu tích của những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc.
Dù cuộc sống sau này có nhiều khó khăn, nhưng chú Đảnh chưa bao giờ than phiền hay bi quan. Với tinh thần của người lính, chú luôn sống lạc quan, chăm chỉ lao động và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Mỗi khi nhắc lại câu chuyện năm xưa, chú thường nói với thế hệ trẻ rằng:
“Chú chỉ mất một chân thôi, nhưng đổi lại đất nước mình được hòa bình. Các cháu hôm nay được học tập, được vui chơi trong hòa bình, như vậy là chú thấy rất vui và rất tự hào.”
Câu chuyện của chú Chung Văn Đảnh là một minh chứng cho sự hy sinh to lớn của thế hệ cha anh đi trước. Chính những con người như chú đã góp phần mang lại hòa bình cho đất nước để chúng ta có cuộc sống yên bình ngày hôm nay.
Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần phải biết trân trọng hòa bình, cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để trở thành những người có ích cho xã hội và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của cha anh.


