NGƯỜI LÍNH MINH LỘC VÀ BỨC THƯ GỬI VỀ QUÊ BIỂN
“Ngày ấy chúng tôi chỉ cần biết người ở nhà còn khỏe, mình còn sống, thế là mừng rồi.”
NGƯỜI LÍNH MINH LỘC VÀ BỨC THƯ GỬI VỀ QUÊ BIỂN
Nhân vật: Ông Phạm Văn Bình
Sinh năm: 1950
Quê quán: xã Minh Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Ngày nay, chỉ cần một chiếc điện thoại, người ta có thể nhìn thấy nhau dù cách xa hàng nghìn cây số.
Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, một lá thư từ chiến trường trở về quê đôi khi là cả một niềm vui lớn của một gia đình.
Ông Phạm Văn Bình vẫn còn nhớ những lá thư mình từng viết.
Sinh năm 1950 ở Minh Lộc, ông nhập ngũ khi vừa bước qua tuổi đôi mươi.
Những ngày đầu xa nhà, điều ông nhớ nhất là mẹ.
Nhớ bữa cơm quê.
Nhớ tiếng gọi nhau ngoài ngõ.
Nhớ biển.
Nhưng thư từ khi ấy không dễ dàng.
Không phải lúc nào cũng có người đưa thư.
Không phải lúc nào thư cũng đến nơi.
Có khi một lá thư phải nhờ người quen mang về.
Có khi gửi đi rồi chờ mãi không thấy hồi âm.
Ông từng viết một bức thư rất ngắn:
“Mẹ đừng lo. Con vẫn khỏe. Khi nào hòa bình con sẽ về.”
Chỉ vài dòng như vậy.
Nhưng ông không biết rằng ở quê, mẹ ông đã cầm bức thư ấy đọc đi đọc lại nhiều lần.
Bà cụ giữ lá thư trong chiếc hộp gỗ.
Mỗi lần có người trong làng từ chiến trường trở về, bà lại hỏi:
“Có tin gì của thằng Bình không?”
Những năm chiến tranh, sự sống và cái chết cách nhau đôi khi chỉ trong một khoảnh khắc.
Ông Bình từng chứng kiến đồng đội bị thương.
Có người còn nói chuyện vào buổi sáng.
Đến chiều đã nằm lại.
Những lúc như thế, ông nói mình vừa thương, vừa sợ.
Nhưng vẫn phải tiếp tục.
“Có sợ chứ. Nhưng lúc đó mình không thể bỏ đồng đội.”
Sau ngày hòa bình, ông trở về.
Mẹ ông vẫn còn sống.
Bức thư cũ vẫn còn.
Ông cầm lá thư trên tay mà nước mắt cứ chảy.
Bây giờ ông đã có con cháu.
Những đứa trẻ trong nhà có thể gọi điện cho nhau chỉ trong vài giây.
Mỗi khi nhìn thấy điều ấy, ông lại nhớ đến những năm tháng mà một lá thư có thể phải đi qua rất nhiều chặng đường mới đến được tay người nhận.
Ông nói:
“Ngày ấy chúng tôi chỉ cần biết người ở nhà còn khỏe, mình còn sống, thế là mừng rồi.”



