Bài viết

NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ CÂY ĐÀO TRƯỚC CỬA NHÀ (1)

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ CÂY ĐÀO TRƯỚC CỬA NHÀ
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Sùng Đô

Ông Mùa A Lử, sinh năm 1957, là người dân tộc Mông hiện đang sinh sống tại Xã Sùng Đô. Trước căn nhà gỗ nhỏ của ông có một cây đào già mỗi mùa xuân lại nở rực hồng giữa núi rừng Tây Bắc.

Người trong bản thường bảo cây đào ấy đẹp nhất vùng.

Nhưng với ông, đó không chỉ là cây đào bình thường mà còn là ký ức về những năm tháng chiến tranh nơi biên giới phía Bắc và lời hẹn ngày trở về của một người lính trẻ.

Ngày còn nhỏ, ông lớn lên giữa những triền núi cao phủ mây trắng của Sùng Đô. Cuộc sống của bà con dân tộc Mông khi ấy vô cùng khó khăn nhưng bản làng lúc nào cũng rộn ràng mỗi độ xuân về.

Trước cửa nhà ông khi ấy cũng có một cây đào nhỏ do chính tay cha ông trồng.

Cha ông thường nói:

“Cây đào dù qua mùa đông lạnh giá vẫn nở hoa khi xuân đến. Con người cũng phải biết vượt qua khó khăn như thế.”

Từ nhỏ, Mùa A Lử đã rất yêu cây đào ấy. Mỗi mùa xuân, ông lại cùng em gái treo những dải vải đỏ lên cành cây để cầu mong may mắn cho gia đình.

Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai người Mông ấy tình nguyện nhập ngũ dù mẹ già khóc rất nhiều.

Trước ngày lên đường, cha ông lặng lẽ bẻ một cành đào nhỏ trao cho con trai rồi nói:

“Khi nào chiến tranh kết thúc thì về trồng lại trước cửa nhà.”

Mang theo cành đào đã khô ép trong cuốn sổ tay, ông lên đường vào đơn vị bộ binh nơi tuyến đầu biên giới.

Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Bộ đội phải sống giữa rừng sâu núi đá, nhiều hôm hành quân liên tục trong mưa rét và thiếu thốn đủ bề.

Một đêm giáp tết năm 1981 là ký ức mà ông không bao giờ quên.

Hôm ấy đơn vị của ông đang đóng quân trên một điểm cao gần biên giới.

Trời rét cắt da, gió rừng thổi hun hút qua những vách đá. Tết sắp đến nhưng không ai biết khi nào mới được trở về quê nhà.

Nhiều chiến sĩ trẻ ngồi lặng im bên bếp lửa nhỏ vì nhớ gia đình.

Có người nhớ mẹ già.

Có người nhớ vợ con nơi quê xa.

Ông Mùa A Lử cũng lặng lẽ lấy cành đào khô trong cuốn sổ tay ra nhìn thật lâu.

Ông xúc động kể lại:

“Nhìn cành đào là tôi nhớ bản làng và lời cha dặn.”

Đúng lúc ấy, đơn vị bất ngờ nhận lệnh khẩn cấp tiếp viện cho một chốt phía trước đang thiếu lương thực.

Không chút chần chừ, ông cùng đồng đội lập tức lên đường giữa đêm tối.

Đường núi sau nhiều ngày mưa trở nên vô cùng nguy hiểm. Sương mù dày đặc che kín cả lối đi.

Trong lúc vượt qua một con dốc đá trơn trượt, một chiến sĩ trẻ bị ngã và mắc kẹt bên mép vực.

Không chút do dự, ông Mùa A Lử lập tức lao tới giữ đồng đội lại.

Đá núi sắc nhọn cứa rách tay ông nhưng ông vẫn cố bám chặt vào rễ cây để kéo người chiến sĩ lên.

Sau gần một giờ căng thẳng giữa đêm lạnh, họ cuối cùng cũng đưa được đồng đội trở lại an toàn.

Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về điểm nghỉ chân gần sáng, tuyết mỏng đã phủ trắng các triền núi.

Ông ngồi bên bếp lửa nhỏ rồi cẩn thận đặt cành đào khô cạnh ngực áo.

Ông nói:

“Chỉ cần còn nhớ quê hương thì người lính sẽ có sức mạnh để vượt qua mọi gian khổ.”

Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Sùng Đô. Việc đầu tiên ông làm là trồng một cây đào trước cửa nhà như lời hẹn với cha năm xưa.

Nhiều năm trôi qua, cây đào ngày ấy giờ đã lớn, mỗi mùa xuân lại nở hoa rực rỡ giữa núi rừng yên bình.

Ông cùng gia đình chăm chỉ làm nương, trồng chè Shan tuyết và chăn nuôi để phát triển kinh tế. Dù cuộc sống còn vất vả nhưng ông luôn sống chan hòa và giúp đỡ bà con trong bản.

Ông còn thường xuyên kể chuyện chiến tranh cho thanh niên địa phương nghe để giáo dục lòng yêu nước và tinh thần vượt khó của người vùng cao.

Mỗi độ xuân về, người dân trong bản lại thấy người lính già ngồi lặng lẽ bên gốc đào nở hoa trước cửa nhà.

Hình ảnh ấy như nhắc mọi người nhớ về một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng chan chứa niềm tin và tình quê hương.

Ông thường dặn con cháu:

“Con người cũng phải mạnh mẽ như cây đào giữa mùa đông giá lạnh.”

Câu chuyện của ông Mùa A Lử là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Mông vùng cao Tây Bắc — chất phác, kiên cường và giàu nghị lực. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ CÂY ĐÀO TRƯỚC CỬA NHÀ (1) | Câu chuyện thời hoa lửa