NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ CHIẾC KHÈN LÁ GIỮA RỪNG GIÀ
NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ CHIẾC KHÈN LÁ GIỮA RỪNG GIÀ
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Sùng Đô
Ông Giàng A Của, sinh năm 1957, là người dân tộc Mông hiện đang sinh sống tại Xã Sùng Đô. Người trong bản thường nhớ đến ông với hình ảnh người lính già hay ngồi bên hiên nhà thổi khèn lá mỗi khi chiều xuống.
Âm thanh mộc mạc ấy đã theo ông suốt cả tuổi trẻ — từ những ngày chăn ngựa trên núi cao cho tới những năm tháng chiến đấu nơi biên giới phía Bắc đầy bom đạn.
Ngày còn nhỏ, cuộc sống ở Sùng Đô vô cùng khó khăn. Những mái nhà gỗ nằm cheo leo bên sườn núi, mùa đông gió rét tràn về lạnh cắt da thịt. Người dân quanh năm làm nương trồng ngô, cuộc sống thiếu thốn đủ bề.
Từ bé, ông Giàng A Của đã rất thích tiếng khèn lá của người Mông. Chỉ với một chiếc lá rừng nhỏ, người ta có thể tạo nên những âm thanh da diết vang vọng khắp núi rừng.
Cha ông từng dạy:
“Người Mông dù đi đâu cũng phải giữ tiếng khèn trong lòng.”
Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Giàng A Của tình nguyện nhập ngũ dù mẹ già thường xuyên đau ốm.
Ngày tiễn con lên đường, mẹ ông lặng lẽ nhét vào túi áo con trai một chiếc lá khô ép trong cuốn sổ nhỏ rồi nói:
“Khi nhớ nhà thì lấy ra mà nhớ về bản.”
Mang theo kỷ vật ấy, ông lên đường vào đơn vị trinh sát làm nhiệm vụ tuần tra tại các khu vực biên giới hiểm trở.
Những năm tháng quân ngũ vô cùng gian khổ. Người lính trinh sát phải hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền, ngủ giữa núi đá lạnh buốt và luôn đối mặt với hiểm nguy.
Một đêm mùa đông năm 1980 là ký ức mà ông không bao giờ quên.
Hôm ấy tổ trinh sát của ông phải bám chốt trên một đỉnh núi cao giữa rừng già. Trời rét buốt, sương phủ dày đặc khiến quần áo ai cũng ướt lạnh.
Sau nhiều ngày làm nhiệm vụ liên tục, tinh thần của nhiều chiến sĩ trở nên mệt mỏi vì nhớ nhà và thiếu ngủ.
Giữa đêm khuya yên tĩnh, ông Giàng A Của lặng lẽ hái một chiếc lá rừng rồi ngồi bên gốc cây thổi khèn lá.
Âm thanh vang lên giữa rừng già sâu thẳm, nhẹ nhàng mà da diết như tiếng gọi từ quê hương Sùng Đô xa xôi.
Những người lính đang ngồi bên bếp lửa nhỏ bỗng lặng đi. Có người nhớ mẹ, nhớ vợ con mà rưng rưng nước mắt.
Ông kể:
“Lúc ấy chỉ muốn anh em vơi bớt nỗi nhớ nhà để có thêm sức mạnh.”
Nhưng ngay gần sáng hôm sau, tổ trinh sát bất ngờ phát hiện dấu hiệu nguy hiểm gần khu vực đóng quân.
Trong lúc di chuyển qua sườn núi đầy sương mù, một chiến sĩ trẻ bị trượt chân xuống khe đá sâu.
Không chút chần chừ, ông Giàng A Của buộc dây vào người rồi cùng đồng đội xuống cứu người giữa trời lạnh giá.
Suốt gần một giờ đồng hồ, họ mới đưa được chiến sĩ kia trở lên an toàn.
Ông xúc động nhớ lại:
“Người lính khi ấy chỉ cần đồng đội còn sống là quên hết mệt mỏi.”
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Sùng Đô. Quê hương ngày ấy còn nghèo nhưng hòa bình đã trở lại trên khắp núi rừng Tây Bắc.
Ông cùng gia đình chăm chỉ làm nương, trồng chè Shan tuyết và chăn nuôi để ổn định cuộc sống. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng ông luôn sống lạc quan và giúp đỡ bà con trong bản.
Ông còn tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thanh niên trong xã nghe để giáo dục lòng yêu nước.
Trong căn nhà gỗ nhỏ giữa núi rừng Sùng Đô, ông vẫn giữ cuốn sổ cũ có ép chiếc lá khô mẹ đưa năm nào bên cạnh bộ quân phục đã bạc màu thời gian.
Mỗi chiều, tiếng khèn lá của người lính già lại vang vọng giữa núi rừng yên bình. Âm thanh ấy như kể lại câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng chan chứa tình đồng đội và tình yêu quê hương.
Ông thường dặn con cháu:
“Con người có thể nghèo khó nhưng không được đánh mất tình nghĩa và lòng yêu quê hương.”
Câu chuyện của ông Giàng A Của là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Mông vùng cao Tây Bắc — chân chất, kiên cường và giàu tình cảm. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong thời hoa lửa năm xưa.



