Bài viết

NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ NGỌN LỬA TRONG ĐÊM

Lào Cai23/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ NGỌN LỬA TRONG ĐÊM
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Sùng Đô

Ông Sùng A Chua, sinh năm 1955, là người dân tộc Mông hiện đang sinh sống tại Xã Sùng Đô. Người dân trong bản vẫn thường nhắc đến ông như một người lính già hiền lành nhưng giàu nghị lực, cả đời sống giản dị giữa núi rừng quê hương.

Tuổi thơ của ông gắn liền với những triền núi cao phủ mây trắng và những mùa ngô vàng trên nương đá. Ngày ấy cuộc sống của bà con dân tộc Mông ở Sùng Đô còn rất khó khăn. Cả bản chỉ có vài mái nhà gỗ nhỏ nằm rải rác bên sườn núi.

Từ nhỏ, ông đã quen với việc theo cha mẹ lên nương từ sáng sớm, tối về quây quần bên bếp lửa giữa cái lạnh vùng cao.

Năm 1978, khi chiến sự biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng, chàng trai Sùng A Chua tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con trai đi bộ đội, cha ông lặng lẽ nhóm một bếp lửa thật lớn giữa sân rồi nói:

“Dù ở nơi nào cũng phải giữ ngọn lửa trong lòng mình.”

Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.

Ông được phân công vào đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ canh gác và bảo vệ các điểm chốt nơi biên giới phía Bắc. Cuộc sống của người lính nơi tuyến đầu vô cùng gian khổ. Những ngày mùa đông rét buốt, bộ đội phải ngủ trong hầm đất lạnh giá, nhiều hôm thiếu cả cơm nóng để ăn.

Điều khiến ông nhớ nhất là một đêm đầu năm 1980. Hôm ấy đơn vị của ông vừa trải qua một trận pháo kích dữ dội. Trời tối đen như mực, mưa phùn kéo dài khiến cái lạnh càng thêm cắt da cắt thịt.

Sau trận đánh, nhiều chiến sĩ bị thương và tinh thần ai cũng mệt mỏi. Trong hầm trú ẩn chỉ còn một ít củi ướt rất khó nhóm lửa.

Thấy đồng đội run lên vì lạnh, ông Sùng A Chua lặng lẽ ra ngoài giữa đêm tối đi tìm củi khô. Dù pháo địch vẫn còn nổ xa xa nhưng ông vẫn men theo sườn núi gom từng cành cây nhỏ mang về.

Sau gần một giờ, ông cuối cùng cũng nhóm được một ngọn lửa nhỏ giữa hầm trú ẩn.

Ông kể lại:

“Lúc đó chỉ cần có chút lửa để anh em sưởi ấm là ai cũng thấy có thêm sức mạnh.”

Ngọn lửa nhỏ bập bùng giữa đêm biên giới hôm ấy đã giúp nhiều chiến sĩ vượt qua cái lạnh và tiếp tục chiến đấu.

Nhưng ngay sáng hôm sau, đơn vị lại tiếp tục bước vào trận chiến mới. Trong lúc chiến đấu bảo vệ trận địa, một đồng đội bị thương nặng nằm giữa khu vực nguy hiểm.

Không chút do dự, ông Sùng A Chua cùng một chiến sĩ khác lao ra cứu người dưới làn đạn dày đặc. Đất đá tung mù trời nhưng cuối cùng họ vẫn đưa được đồng đội trở về an toàn.

Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Sùng Đô. Quê hương ngày ấy vẫn còn nghèo khó nhưng ông chưa bao giờ nản chí.

Ông cùng gia đình khai hoang ruộng nương, trồng chè Shan tuyết và chăn nuôi để phát triển kinh tế. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả nhưng ông luôn sống chan hòa, giúp đỡ bà con trong bản.

Không chỉ chăm lo kinh tế gia đình, ông còn tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thanh niên trong xã nghe.

Trong căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa núi rừng Sùng Đô, ông vẫn giữ một chiếc bật lửa cũ đã theo mình suốt thời quân ngũ. Với ông, đó là kỷ vật nhắc nhớ về ngọn lửa giữa đêm biên giới năm nào.

Mỗi khi mùa đông về, ngồi bên bếp lửa cùng con cháu, ông lại nhớ về những người đồng đội năm xưa — những người đã cùng ông đi qua bom đạn để giữ gìn sự bình yên cho đất nước.

Ông thường nói:

“Chỉ cần trong lòng còn ngọn lửa của lòng yêu nước thì khó khăn nào cũng vượt qua được.”

Câu chuyện của ông Sùng A Chua là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Mông vùng cao Tây Bắc — giản dị, kiên cường và giàu tình đồng đội. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH MÔNG VÀ NGỌN LỬA TRONG ĐÊM | Câu chuyện thời hoa lửa