Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH MÙ NHƯNG KHÔNG ĐỂ Ý CHÍ BỊ KHUẤT PHỤC

Đồng Tháp19/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Phạm Duy Đài đã gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ.

Ông được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 14, Sư đoàn 9.

Đơn vị của ông hoạt động trên những chiến trường ác liệt ở miền Đông Nam Bộ, trong đó có Tây Ninh, Long An, Tiền Giang và Đồng Tháp.

Những địa danh ấy hôm nay đã trở thành những vùng quê thanh bình. Nhưng trong ký ức của người lính, đó từng là những nơi bom đạn liên tục trút xuống.

Người lính phải đào công sự, xây dựng trận địa, vận chuyển vũ khí và sẵn sàng chiến đấu.

Có những lúc chỉ vừa tranh thủ nghỉ ngơi thì tiếng súng lại vang lên.

Có những trận chiến kéo dài trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.

Ông Đài cùng đồng đội đã đi qua những năm tháng như thế.

Rồi chiến tranh để lại trên cơ thể ông một thương tật đặc biệt nghiêm trọng: đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng.

Từ một người lính trẻ từng hành quân giữa chiến trường, ông trở về với bóng tối.

Nhưng bóng tối không thể đánh bại ý chí của ông.

Ông tiếp tục sống, tiếp tục lao động và hòa nhập với cuộc sống đời thường.

Những gì ông giữ lại không chỉ là những vết thương mà còn là tình đồng đội và niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc.

Điều xúc động nhất trong câu chuyện của ông Phạm Duy Đài chính là: chiến tranh có thể lấy đi ánh sáng của đôi mắt nhưng không thể lấy đi ánh sáng trong tâm hồn người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn