NGƯỜI LÍNH MUỐN TRỞ VỀ
Trước giờ xuất quân, một người lính trẻ lặng lẽ tháo chiếc khăn cũ khỏi cổ. Đó là món quà cuối cùng mẹ anh đưa trước ngày anh rời quê. Anh đã chiến đấu nhiều tháng. Nhưng hôm nay, anh sợ. Không phải sợ chết, mà sợ mình sẽ không bao giờ được nhìn thấy mẹ nữa. Anh đứng một mình bên bìa rừng.
Lê Lợi đi ngang qua và nhìn thấy.
“Ngươi đang nghĩ gì?”
Người lính cúi đầu: “Tôi muốn trở về.”
Lê Lợi im lặng.
Rồi ông nói: “Ta cũng muốn trở về.”
Người lính ngẩng lên đầy bất ngờ.
“Nhưng nếu chúng ta muốn trở về một quê hương bình yên, trước hết phải giành lại quê hương ấy.”
Tiếng trống trận vang lên.
Người lính nắm chặt chiếc khăn của mẹ rồi lao về phía đội quân.
Trận chiến hôm ấy vô cùng dữ dội.
Anh chiến đấu đến khi trời tối.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, anh trở về ngôi nhà cũ.
Mẹ anh đã già đi rất nhiều.
Bà nhìn chiếc khăn cũ trên cổ con trai và bật khóc.
Anh ôm lấy mẹ.
Không cần nói thêm lời nào.
Bởi cuối cùng, anh đã trở về.
Và quê hương mà anh trở về cũng đã trở thành một quê hương tự do.



