Cựu chiến binh

Người lính Nà Kèn – Nặm Trọ

Lào Cai21/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phùng Văn Đoàn – sinh năm 1957, người con của Nà Kèn – Nặm Trọ, lớn lên trong cảnh nghèo khó nhưng giàu nghị lực. Gia đình đông con, cha mẹ quanh năm làm nương mà vẫn thiếu cái ăn, nhưng điều đó không ngăn được ước mơ khoác áo lính của cậu thanh niên người Tày chân chất. Năm 1976, khi đơn vị tuyển quân về xã, Đoàn tình nguyện lên đường ngay.

Anh được phân vào đơn vị vận tải quân sự – một lực lượng thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Người lính vận tải không chỉ gùi đạn, mang lương thực mà còn phải mở đường, khiêng cáng thương binh và đảm bảo mọi tuyến tiếp tế không bị đứt đoạn. Đoàn nhanh chóng trở thành một trong những người gùi hàng giỏi nhất đại đội bởi sức khỏe phi thường và tinh thần không bao giờ bỏ cuộc.

Đợt căng thẳng nhất đến vào cuối năm 1978, khi tình hình biên giới phía Bắc bắt đầu nóng lên. Đơn vị của Đoàn được điều lên tuyến Lạng Sơn để củng cố tuyến phòng ngự. Những ngày ấy, anh gùi đạn liên tục giữa đèo Lũng Lạc – nơi dốc đứng như bức tường đá. Đạn pháo và lương thực đều phải vận chuyển bằng sức người. Chiếc gùi tre oằn xuống trên lưng, mồ hôi hòa lẫn với máu từ vết xước do quai gùi cứa vào da thịt.

Có lần Đoàn gùi một hòm đạn nặng gần 40kg lên điểm cao. Giữa đường, đất đá sạt lở bất ngờ, hất anh ngã lăn vào bụi rậm. Đau đến tối tăm mặt mũi, anh vẫn cố gượng đứng dậy: “Đạn mà không lên kịp thì bộ binh làm sao giữ được chốt?”. Anh cắn răng bước tiếp, và đến lúc lên đến nơi, chân anh đã sưng to không thể đi được. Đồng đội phải dìu anh xuống trạm quân y.

Nhưng chưa đầy hai tuần sau, khi chiến sự bùng nổ ngày 17/2/1979, anh lại xin quay trở lại đơn vị. Trong trận phản kích ở thung lũng Chí Lăng, Đoàn cùng tổ vận tải tiếp tế đạn cho khẩu đội pháo suốt 12 giờ liền. Có lúc pháo địch bắn gần, cả tổ phải nằm rạp xuống đất, ôm chặt hòm đạn. Đoàn bị đất đá văng vào trán nhưng vẫn đứng lên tiếp tục nhiệm vụ.

Đêm 19/2, một xe chở thương binh bị trượt xuống vực trong mưa lớn. Đoàn cùng đồng đội buộc dây, leo xuống kéo thương binh lên trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Nhờ sự dũng cảm của họ, toàn bộ thương binh được cứu sống.

Xuất ngũ năm 1984, Đoàn trở về Nặm Trọ với thân hình đầy vết sẹo. Anh lao vào làm kinh tế, trồng quế, trồng hồi và nuôi trâu sinh sản. Không chỉ làm giàu cho gia đình, anh còn hướng dẫn bà con kỹ thuật canh tác mới. Đặc biệt, anh là người đầu tiên thành lập tổ sửa đường tự nguyện của bản – đội ngũ âm thầm đắp đường, thông cống mỗi mùa mưa lũ.

Đến nay, mỗi khi người dân Nặm Trọ nhắc đến Phùng Văn Đoàn, ai cũng dành cho anh sự kính trọng. Anh là tấm gương về sự kiên cường, về tinh thần “đã làm thì làm đến cùng”, cả trong chiến tranh lẫn cuộc sống đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn