Người lính Nà Lay
Người lính Nà Lay
Người lính Nà Lay
Bế Văn Thực – sinh năm 1958, người con của thôn Nà Lay, lớn lên giữa những quả đồi thoai thoải và những thửa ruộng bậc thang bám vào sườn núi. Thuở nhỏ, Thực nổi tiếng là người nhanh nhẹn, tháo vát và có ý chí kiên cường. Năm 18 tuổi, anh tình nguyện nhập ngũ và được phân vào đơn vị công binh – một lực lượng quan trọng chuyên mở đường và xử lý bom mìn.
Công việc của người lính công binh đầy nguy hiểm. Họ phải đối diện với những quả mìn chỉ cần chạm nhẹ là phát nổ, những hầm ngầm có thể sập xuống bất cứ lúc nào và những con đường mòn bị pháo bắn nát. Thực nhanh chóng chứng minh được sự gan dạ của mình. Trong một bài huấn luyện, khi đồng đội lúng túng vì gặp loại mìn mới, chính Thực là người đề xuất phương án xử lý an toàn.
Cuối năm 1978, tình hình biên giới căng thẳng, đơn vị công binh của Thực được điều lên Bắc Sơn để mở đường cho bộ binh và vận tải quân sự. Anh cùng đồng đội phải lao động không ngừng nghỉ: đào đất, san đồi, chặt cây làm đường tạm, rà mìn trên những đoạn đường bị địch cài lại.
Một buổi chiều, trong lúc san gạt đất đá, một quả bom bi còn sót lại bất ngờ phát nổ. Sức ép khiến Thực bị hất văng xuống triền dốc, choáng váng nhưng vẫn cố gượng dậy để kéo đồng đội bị mắc kẹt dưới hố. Chính hành động dũng cảm ấy đã cứu sống hai người.
Trong chiến sự tháng 2/1979, đơn vị Thực được giao nhiệm vụ phá gỡ vật cản trên tuyến rừng núi hiểm trở. Anh cùng tổ 4 người phải đào hầm trú ẩn tạm thời để tránh pháo địch. Một lần, đồi đất bị trúng pháo khiến hầm sập. Trong bóng tối ngột ngạt, Thực dùng tay không đào từng lớp đất để thoát ra ngoài. Khi đưa được đồng đội ra khỏi đống đổ nát, tay anh rớm máu vì móng bật gần hết.
Sau chiến sự, Thực tiếp tục phục vụ thêm vài năm rồi xuất ngũ trở về Nà Lay. Anh là một trong những người đi đầu trong việc mở đường nội bản vào năm 2002, góp hàng trăm ngày công để bản có tuyến đường bê tông đầu tiên. Anh còn hướng dẫn bà con kỹ thuật trồng quế và hồi, giúp nhiều hộ thoát nghèo.
Bế Văn Thực không thích kể về chiến tranh. Anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi còn sống mà về được với bản, vậy là đủ mãn nguyện”. Nhưng với bà con Nà Lay, anh là người anh hùng thầm lặng – người lính công binh gan dạ, và người đi đầu trong xây dựng quê hương hôm nay.


