Bài viết

Người Lính Năm 18 Tuổi – Hào Quang Của Một Thời Đạn Lửa Câu chuyện về cựu chiến binh Vũ Kim Trọng

Đồng Nai25/06/2026Võ Thành Nhân (khu phố trà cổ 10)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Vũ Kim Trọng, sinh năm 1956 tại vùng quê lúa Nam Định, lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn. Tuổi thơ chưa kịp dứt tiếng gọi ruộng đồng thì tiếng gọi Tổ quốc đã vang lên đầy khẩn thiết. Mới hơn mười tám tuổi, tháng 4 năm 1974, ông rời mái nhà tranh đơn sơ, khoác lên mình bộ quân phục màu xanh – màu của hy vọng, của hòa bình, và cũng là màu của những mất mát.

Ngày nhập ngũ, ông mang trong mình lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và khát vọng góp sức bảo vệ Tổ quốc. Với tinh thần chiến đấu hăng say và quên thân mình, ông đã được giữ chức vụ chiến sĩ, nhưng tấm lòng và ý chí của ông thì lớn hơn nhiều so với quân hàm trên vai. Ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng rậm rạp, vượt suối, băng rừng, len lỏi trong những trận địa khốc liệt mà bom đạn có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào.

Có những đêm pháo sáng rực trời, ông nằm trong hầm đất, tay nắm chặt khẩu súng, trong lòng chỉ có duy nhất một ý nghĩ: “Phải sống. Phải bảo vệ Tổ quốc để thế hệ sau không phải chịu cảnh chiến tranh”. Và ông đã chiến đấu bằng tất cả sức lực của tuổi trẻ.

Nhưng chiến tranh không cho ai trở về nguyên vẹn. Trên cơ thể ông Vũ Kim Trọng là những vết thương sâu đậm, dấu vết của những trận đánh không cân sức, nơi mà sự sống và cái chết kề sát nhau trong từng hơi thở. Có vết thương đã liền da, nhưng những cơn đau trái gió trở trời vẫn còn hành hạ; có những vết thương chằng chịt trong ký ức – nơi người đồng đội năm xưa nằm lại giữa rừng sâu. Mỗi khi nhắc lại ký ức quân ngũ, giọng ông giọng khàn đi vì xúc động: “Ngày trẻ, tụi bác chỉ nghĩ đơn giản: Tổ quốc cần – mình đi. Còn trở về hay không… giao cho số phận”. Có lần, ông bị mảnh đạn sượt qua, tưởng chừng không thể sống sót. Nhưng nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến hậu phương, ông lại nén đau đứng dậy, tiếp tục chiến đấu.

Ngày hòa bình lập lại, ông Trọng trở về quê hương, mang theo cả niềm vui được sống và nỗi đau của những ký ức chiến trường. Nhiều đêm ông ngồi lặng bên hiên nhà, ánh mắt xa xăm: “Đồng đội của bác… nhiều người nằm lại. Mỗi lần nhớ, lòng lại thắt lại. Nhưng bác tự hào… vì họ đã hi sinh cho đất nước hôm nay”.

Giờ đây, ông sống cùng gia đình tại tỉnh Đồng Nai, cuộc sống giản dị, hiền hòa và lao động như bao người dân bình dị khác. Nhưng với những ai từng nghe ông kể chuyện, họ đều cảm nhận được rằng trong con người giản dị ấy vẫn luôn cháy một ngọn lửa – ngọn lửa của lòn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn