Khác

Người lính năm ấy

Người lính năm ấy

Lào Cai15/12/2025Phùng Thị Ghến (xã Nậm Chày)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Ông Triệu Phúc Minh, sinh năm 1967, lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhưng tinh thần yêu nước và ý chí cống hiến vẫn luôn rực cháy trong tim người thanh niên vùng cao.

Năm 1990, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ tại Trường Quân sự Quân khu 2, đóng quân trên địa bàn huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái. Những ngày tháng trong quân ngũ là quãng thời gian rèn luyện đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào, nơi người lính trẻ được tôi luyện ý chí, kỷ luật và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ chung.

Đến năm 1991, trong khi thực hiện nhiệm vụ phá đá, nổ mìn phục vụ công tác huấn luyện, một tai nạn bất ngờ đã xảy ra. Vụ nổ khiến ông bị thương nặng, mất 5 ngón tay, để lại nỗi đau thể xác và tổn thương lâu dài. Thế nhưng, vượt lên nỗi đau ấy là tinh thần kiên cường, bất khuất của người lính Cụ Hồ – không than vãn, không gục ngã trước số phận.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ và điều trị thương tật, năm 1993, ông xuất ngũ, trở về địa phương. Dù mang trên mình thương tích chiến sĩ, ông Triệu Phúc Minh vẫn tiếp tục nỗ lực vươn lên trong cuộc sống, trở thành tấm gương về nghị lực, sự hy sinh thầm lặng và lòng trung thành với Tổ quốc.

Câu chuyện của ông là minh chứng sinh động cho một thời hoa lửa, nơi những người lính không chỉ đối mặt với gian khổ, hiểm nguy mà còn sẵn sàng đánh đổi một phần máu thịt của mình để hoàn thành nhiệm vụ. Đó là những ký ức không thể phai mờ, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, trách nhiệm và ý chí vươn lên cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn