Cựu Thanh niên xung phong

“Người lính năm ấy”

Những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ đã lùi xa, nhưng tại thôn nhỏ ven sườn núi quê tôi, ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn sống mãi trong câu chuyện của bác Nguyễn Văn Lực – một cựu chiến binh trầm lặng, mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sáng và ấm. Bác kể, ngày tròn 20 tuổi, khi tiếng bom dội xuống dãy Trường Sơn cũng là lúc bác khoác ba lô lên đường. Hành trang chỉ là bộ quần áo bộ đội mới tinh, đôi dép lốp mẹ mua vội ở chợ phiên, và lá thư cha dặn: “Đi mạnh giỏi con nhé. Nhà

Tuyên Quang01/12/2025Đỗ Thị Phương Hà (Đoàn xã Đồng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Người lính năm ấy”

Những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ đã lùi xa, nhưng tại thôn nhỏ ven sườn núi quê tôi, ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn sống mãi trong câu chuyện của bác Nguyễn Văn Lực – một cựu chiến binh trầm lặng, mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sáng và ấm.

Bác kể, ngày tròn 20 tuổi, khi tiếng bom dội xuống dãy Trường Sơn cũng là lúc bác khoác ba lô lên đường. Hành trang chỉ là bộ quần áo bộ đội mới tinh, đôi dép lốp mẹ mua vội ở chợ phiên, và lá thư cha dặn:
“Đi mạnh giỏi con nhé. Nhà còn cha mẹ, Tổ quốc thì chỉ có một.”

Những tháng ngày ở chiến trường Tây Nguyên, bom đạn không ngớt. Bác và đồng đội sống trong những căn hầm chữ A ẩm ướt, mỗi bữa cơm chỉ có vài nắm gạo rang, lúc đói quá thì nấu cả măng rừng thay rau. Thế nhưng điều làm bác nhớ nhất không phải đói hay lạnh, mà là tinh thần đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng chỉ có ở chiến trường.

Một lần đơn vị hành quân qua suối Dak Bla trong đêm. Bác Lực vướng phải mảnh pháo, máu chảy nhiều. Người đồng đội thân nhất – anh Tám – đã cõng bác suốt gần hai cây số để kịp về trạm quân y. Khi đưa bác đến nơi, anh Tám chỉ kịp nói:
“Lực… ráng sống nghe… còn về quê gặp má.”
Rồi anh ngã xuống vì vết thương cũ tái phát. Anh Tám hy sinh trong vòng tay các đồng chí.

Nhắc đến đây, bác Lực lặng người. Bàn tay run run đặt lên ngực áo nơi bác luôn mang tấm ảnh nhỏ của anh Tám – người anh hùng vô danh của cả đời bác.

Ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê trong niềm vui vỡ òa, nhưng lòng vẫn nặng trĩu vì những người không kịp trở về. Bác bảo:
“Hạnh phúc hôm nay được đổi bằng xương máu của biết bao người. Sống trong hòa bình phải biết trân quý, phải sống sao cho xứng với những người đã nằm lại.”

Giờ đây, mỗi chiều khi ngồi trên hiên nhà nhìn lũ trẻ nô đùa, bác Lực lại mỉm cười. Cuộc sống yên bình hôm nay chính là điều mà bác và đồng đội đã đánh đổi cả tuổi trẻ để gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn