NGƯỜI LÍNH NĂM ẤY – LƯƠNG TRỌNG THỐNG
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ vô cùng gian khổ và ác liệt, đã có biết bao thanh niên Việt Nam phải tạm gác lại tuổi trẻ, ước mơ và hạnh phúc riêng tư để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ông ngoại em cũng là một trong những người thanh niên dũng cảm như thế. Câu chuyện về hành trình nhập ngũ của ông vào năm 1968 luôn là một kỉ niệm đẹp, thiêng liêng mà gia đình em luôn trân trọng, nâng niu và vô cùng tự hào mỗi khi nhắc đến.
Năm ấy, khi Bác Hồ kêu gọi thanh niên tình nguyện lên đường đánh giặc, ông em vừa tròn 16 tuổi. Tuy còn rất trẻ nhưng ông không hề do dự hay sợ hãi, ông liền đăng ký tham gia ngay. Sáng hôm sau, ông nhanh chóng chạy đến phòng khám sức khỏe để xem mình có đủ điều kiện nhập ngũ hay không. Trước cửa phòng khám lúc đó là một hàng dài thanh niên đang đứng chờ đến lượt khám. Ông em cũng kiên nhẫn xếp hàng cùng mọi người, trong lòng vừa hồi hộp, lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Khi đến lượt mình, ông được bác sĩ đo cân nặng, kiểm tra chiều cao và nhiều tiêu chí khác. Sau cùng, bác sĩ mỉm cười, đặt nhẹ tay lên vai ông và nói: “Ngày mai em có thể lên đường nhập ngũ.” Chỉ với một câu nói ấy thôi mà trái tim của chàng trai trẻ như bừng lên niềm vui, niềm tự hào và khát khao được cống hiến cho đất nước.
Trước khi ông lên đường, bà em cầm một chiếc khăn vuông nhỏ do chính tay bà tự thêu đưa cho ông và dặn: “Cầm đi cho đỡ nhớ nhà, nhưng đừng để nó vướng chân con.” Lời dặn của bà tuy giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và lo lắng. Ngày tiếp theo, ông chính thức khoác lên mình bộ quân phục màu xanh của người lính. Trong đơn vị, ông được phân công làm anh nuôi – công việc chuẩn bị những bữa cơm cho các chiến sĩ. Tuy không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng ông luôn xem đó là nhiệm vụ rất quan trọng bởi ông thường nói: “Có ăn mới có sức mà chiến đấu.” Hai năm sau, thấy ông chăm chỉ, chịu khó và có tinh thần trách nhiệm cao, cấp trên đã cử ông đi học lái xe quân sự. Từ miền Trung, ông ra miền Bắc để đào tạo. Khi đã thành thạo tay lái, ông lại trở vào miền Nam, lái xe vận chuyển lương thực, vũ khí và đạn dược đến các chiến trường. Những chuyến xe xuyên rừng, vượt suối, phải đối mặt với bom đạn vô cùng nguy hiểm, có khi cái chết cận kề, nhưng ông và các đồng đội vẫn luôn dũng cảm, quyết tâm đưa hàng đến nơi an toàn.
Câu chuyện về ông ngoại em không chỉ là một phần kí ức của riêng gia đình mà còn là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ anh hùng Việt Nam trong thời chiến. Sự dũng cảm, lòng yêu nước và tinh thần hi sinh cao cả của ông luôn là niềm tự hào lớn lao đối với em. Những câu chuyện của ông cũng là bài học quý giá để em biết sống tốt hơn, biết yêu thương gia đình, trân trọng hòa bình hôm nay và cố gắng học tập thật chăm chỉ để mai này góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.



