Bài viết

Người lính năm ấy nơi biên cương Hà Giang

Người lính năm ấy nơi biên cương Hà Giang Sinh năm 1966, ông Nguyễn Tòng Minh lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Tuổi trẻ của ông cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, mang trong mình khát vọng được cống hiến, được góp sức mình cho quê hương, đất nước. Năm 1986, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông Nguyễn Tòng Minh lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng mà màu xanh áo lính trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời ông. Sau những ngày huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới Hà Giang – nơi địa hình núi đá hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và cuộc sống của người lính nơi tuyến đầu vô cùng gian nan.

Tuyên Quang10/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính năm ấy nơi biên cương Hà Giang

Sinh năm 1966, ông Nguyễn Tòng Minh lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Tuổi trẻ của ông cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, mang trong mình khát vọng được cống hiến, được góp sức mình cho quê hương, đất nước.

Năm 1986, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông Nguyễn Tòng Minh lên đường nhập ngũ.

Đó là những năm tháng mà màu xanh áo lính trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời ông. Sau những ngày huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới Hà Giang – nơi địa hình núi đá hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và cuộc sống của người lính nơi tuyến đầu vô cùng gian nan.

Ngày ấy, biên giới Hà Giang còn hoang sơ và thiếu thốn. Những người lính làm nhiệm vụ nơi đây phải đối mặt với núi cao, vực sâu, những con đường quanh co giữa đá núi và đặc biệt là cái rét khắc nghiệt của vùng cao.

Nước – thứ tưởng chừng như bình thường trong cuộc sống – lại trở thành điều quý giá đối với những người lính nơi biên cương.

Có những ngày, từng can nước được chắt chiu, sử dụng dè sẻn cho sinh hoạt. Người lính phải làm quen với cảnh thiếu nước, thiếu thốn đủ thứ, từ lương thực, vật dụng đến điều kiện sinh hoạt. Nhưng khó khăn ấy không làm họ chùn bước. Tất cả đều động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Mùa đông nơi biên giới Hà Giang càng khắc nghiệt.

Gió núi thổi hun hút. Cái rét len qua từng lớp áo, ngấm vào da thịt. Trong điều kiện ấy, những người lính vẫn phải bám chốt, giữ vững vị trí được giao.

Chốt của người lính khi ấy nhiều khi chỉ là một căn hầm đơn sơ giữa núi rừng.

Đêm xuống, trong cái lạnh của vùng biên, những người lính thay nhau trực. Có những ca trực kéo dài giữa gió rét. Có những đêm nằm trong hầm, nghe tiếng gió rít qua núi đá, người lính càng cảm nhận rõ hơn sự khắc nghiệt của nơi mình đang làm nhiệm vụ.

Hầm trú quân không rộng. Chỗ nằm chật hẹp, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Nhưng đó lại là nơi chứa đựng tình đồng chí, đồng đội sâu sắc. Những người lính cùng chia nhau từng chút nước, từng phần lương thực, cùng động viên nhau vượt qua những đêm dài giá rét.

Trong gian khổ, tình đồng đội càng trở nên quý giá.

Một lời hỏi thăm, một chút nước được san sẻ, một tấm áo được nhường cho nhau hay đơn giản là những câu chuyện kể trong lúc nghỉ ngơi cũng đủ làm ấm lòng người lính giữa núi rừng biên giới.

Với ông Nguyễn Tòng Minh, những năm tháng ấy đã trở thành một phần tuổi trẻ không thể quên.

Hai mươi tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông đã gửi lại nơi biên giới Hà Giang những ngày tháng thanh xuân của mình. Đó là những ngày sống trong điều kiện thiếu thốn, đối mặt với gió rét, nằm trong những căn hầm chật hẹp và luôn đặt nhiệm vụ lên trên những khó khăn của bản thân.

Nhìn lại những năm tháng trong quân ngũ, có lẽ điều ông nhớ nhất không chỉ là cái rét, sự thiếu nước hay những ngày tháng gian khổ nơi chốt biên phòng. Đó còn là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được tôi luyện qua những ngày cùng nhau chịu đựng gian nan.

Chiến tranh và những năm tháng bảo vệ biên giới đã đi qua. Nhưng ký ức về người lính thì vẫn còn đó.

Giờ đây, khi cuộc sống đã đổi thay, những con đường lên biên giới ngày một thuận lợi hơn, cuộc sống của người dân vùng cao cũng có nhiều thay đổi, ông Nguyễn Tòng Minh vẫn nhớ về những năm tháng tuổi trẻ của mình bằng sự trân trọng.

Hai mươi tuổi lên đường. Những ngày tháng nơi biên giới Hà Giang. Những căn hầm đơn sơ. Những đêm gió rét. Những lần chắt chiu từng can nước. Và những người đồng đội đã cùng ông đi qua những tháng ngày gian khổ ấy.

Tất cả đã trở thành một phần ký ức đẹp của một thời tuổi trẻ.

Có thể năm tháng sẽ làm mái tóc người lính bạc đi, nhưng không thể làm phai mờ những kỷ niệm về một thời đã sống hết mình vì nhiệm vụ.

Ông Nguyễn Tòng Minh – người lính năm xưa nơi biên giới Hà Giang – đã gửi lại tuổi hai mươi của mình giữa núi rừng biên cương. Để hôm nay, khi nhìn lại, ông có thể tự hào rằng mình đã từng có một tuổi trẻ đáng nhớ: tuổi trẻ của người lính, của tình đồng đội và của những tháng năm không ngại gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính năm ấy nơi biên cương Hà Giang | Câu chuyện thời hoa lửa