Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH NĂM ẤY Ở CAO NGUYÊN CAMPUCHIA

Nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Cao Văn Hơi mang theo trái tim người con thôn Phúc Thọ bước vào chiến trường Campuchia đầy khốc liệt. Năm năm quân ngũ là năm năm bác sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Trong ký ức bác, có những trận đánh không bao giờ phai, nơi tình đồng đội sáng lên giữa lửa đạn.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn thanh niên xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều yên tĩnh, khi ngồi nghe bác Cao Văn Hơi kể chuyện, tôi nhận ra có những ký ức dù đã hơn bốn mươi năm trôi qua vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Ánh mắt bác chậm rãi, trầm lắng, giọng nói không cao nhưng đủ để người nghe cảm nhận được cả một thời hoa lửa phía sau từng câu chữ.

Bác sinh năm 1958, lớn lên ở thôn Phúc Thọ, nơi những buổi chiều chỉ nghe tiếng gió đồng và mùi rơm mới. Năm 1977, bác nhập ngũ, được biên chế vào một đơn vị bộ binh thuộc Quân khu 4, làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường cao nguyên phía Bắc Campuchia, nơi rừng rậm nối rừng rậm, mìn gài xen lẫn đường mòn.

Trong quân ngũ, bác đảm nhiệm công tác trinh sát chiến đấu, cấp bậc hạ sĩ, giữ vai trò chỉ huy tiểu đội. Công việc của bác là đi trước đội hình, nắm tình hình địch, dẫn đường cho đơn vị tiến công hoặc rút quân an toàn.

Bác chậm rãi kể:

“Lính trinh sát lúc nào cũng đi đầu, mà đi đầu là chấp nhận nguy hiểm nhiều nhất. Có những đêm bò sát mặt đất, chỉ cần động nhẹ là mìn nổ ngay…”

Kỷ niệm khiến bác nhớ nhất là một trận đánh vào mùa mưa năm 1979. Đơn vị bác làm nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao chiến lược, bảo vệ tuyến hành quân của bộ đội bạn Campuchia. Trời mưa rừng xối xả, đường trơn như mỡ, địch bất ngờ tập kích từ ba hướng.

“Lúc đó, tôi chỉ kịp hô anh em tản ra, bám công sự. Đạn bắn sát tai, đất đá văng đầy mặt. Nghĩ đến đồng đội phía sau, tôi tự nhủ không được lùi.” – bác kể, giọng chùng xuống.

Trong trận ấy, bác cùng tiểu đội kiên cường giữ vững trận địa suốt nhiều giờ, bảo vệ an toàn cho lực lượng phía sau rút quân. Khi trời sáng, điểm cao vẫn thuộc về đơn vị bác, nhưng có đồng đội đã nằm lại mãi mãi giữa rừng sâu.

“Chiến tranh không cho phép mình khóc nhiều. Chỉ lặng lẽ gom ba lô cho bạn, thắp nén nhang rừng rồi lại lên đường.” – bác nói, bàn tay vô thức siết chặt.

Năm 1982, bác hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, xuất ngũ trong niềm tự hào lặng lẽ của người lính trở về. Với những đóng góp trong chiến đấu và bảo vệ an toàn đơn vị, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị khi ra quân.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức bác Cao Văn Hơi, những năm tháng ấy vẫn sống động như ngọn lửa âm ỉ. Đó không chỉ là ký ức về bom đạn, mà là ký ức về tình đồng chí, về trách nhiệm và lý tưởng của một thế hệ sẵn sàng hy sinh để giữ gìn hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn