Bài viết

“Người Lính Năm Ấy Trên Tuyến Lửa” (1)

Đồng Nai25/06/2026Nguyễn Văn Mười (khu phố ngọc lâm 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió chiều từ bãi bồi Chợ Lách thổi về, đưa theo hương thơm dịu của những vườn cây trái đang vào vụ. Trên lối đất dẫn vào ấp 2, bóng một người đàn ông dáng rắn rỏi nhưng trầm lặng bước về phía ngôi nhà nhỏ. Người ấy là Lê Văn Linh, sinh năm 1966, người con của vùng đất Hoàng Nghĩa hiền hòa. Ánh nắng cuối ngày chiếu lên gương mặt rám nắng của anh, khắc rõ những nếp thời gian mà ai từng trải qua “thời hoa lửa” mới hiểu hết.

Ngày còn trẻ, khi vừa tròn hai mươi, Linh tạm biệt mái nhà mái lá, tạm biệt tiếng chèo xuồng trên con sông Cổ Chiên, lên đường nhập ngũ năm 1985. Chiếc ba lô sờn anh đeo không nặng bằng trách nhiệm đang lớn dần trong trái tim người thanh niên từ mảnh đất Bến Tre giàu truyền thống cách mạng.

Linh được biên chế vào E521, mang cấp bậc H2, chức vụ chiến sĩ. Đơn vị của anh đóng quân nơi biên giới xa xôi, nơi mà sự bình yên phải đánh đổi bằng từng giọt mồ hôi, máu và những đêm dài gác súng giữa rừng già.

Với những ngày đầu lính trẻ. Trong trí nhớ của anh, năm tháng đầu quân là những ngày không thể nào quên: tập bắn súng dưới mưa, hành quân qua những cánh rừng tăm tối, vác từng thùng đạn nặng trĩu mà lòng chỉ mang một niềm tin duy nhất – giữ yên bờ cõi, bảo vệ bình yên cho nhân dân.

Có đêm, đơn vị hành quân suốt nhiều giờ liền, dép mòn, chân phồng rộp, nhưng không ai than một lời. Linh nhớ nụ cười của đồng đội, những câu hát nghêu ngao giữa chặng đường mệt nhoài, nhớ cái siết tay siết chặt của người đồng chí đang run sốt vì sốt rét rừng nhưng vẫn cố gắng không tụt lại phía sau. “Đồng đội” – hai tiếng ấy như một lời thề thiêng liêng vang lên giữa đêm rừng.

Có câu nói “Lửa thử vàng, gian nan thử sức” thì thời kỳ ấy, đất nước vẫn còn in hằn vết thương chiến tranh. Những người lính trẻ như Linh phải đối mặt với thiếu thốn đủ bề: cơm độn khoai, nước uống tiết kiệm từng giọt, thuốc men khan hiếm, kẻ thù không phải lúc nào cũng nhìn thấy, nhưng luôn rình rập đâu đó.

Nhiều lần đơn vị phải hành quân qua những bãi mìn cũ. Chỉ cần một sai lệch nhỏ, cả đội có thể không bao giờ quay về. Có đồng đội ngã xuống ngay trước mắt Linh, trong tiếng nổ xé toạc cánh rừng, trong tiếng gào nghẹn của những người lính trẻ chưa kịp trưởng thành.

Nhưng chính những mất mát ấy đã biến anh – chàng trai văn hóa 10/12, dân tộc Kinh, không tôn giáo – thành một người lính kiên cường và giàu nhân nghĩa.

Cái ngày trở về – và những khoảng lặng của đời lính.

Sau nhiều năm cống hiến, Lê Văn Linh trở về quê hương, mang theo trong mình cả niềm tự hào lẫn những vết thương âm ỉ của thời chiến. Anh nghỉ theo chế độ 62, rời quân ngũ nhưng không rời ký ức về người lính.

Ngày anh bước chân về lại ấp 2, mẹ già ôm lấy con trai mà nước mắt rơi dài. Hàng xóm đón anh bằng những nụ cười mộc mạc. Cả vùng quê như ấm lại khi đứa con kiên cường của đất Chợ Lách trở về bình yên.

Dù không còn khoác áo lính, anh vẫn giữ nếp sống giản dị, trầm lặng và nghĩa tình. Nhiều thanh niên trong ấp xem anh như một người anh lớn, người thầy thầm lặng. Anh kể lại những câu chuyện chiến trường không phải để tự hào, mà để nhắc thế hệ sau hiểu rằng: bình yên hôm nay là món quà đổi bằng máu và nước mắt của bao người đi trước.

“Thời hoa lửa” – và những điều còn ở lại.

Khi đã bước qua tuổi trung niên, Lê Văn Linh được kết nạp hội vào năm 1914. Anh viết lại những trang hồi ức đời lính bằng giọng kể mộc mạc mà lay động lòng người. Những trang viết ấy không hoa mỹ, nhưng sáng lên ánh sáng của lòng yêu nước, của sự hy sinh âm thầm mà cao đẹp.

Anh gọi những năm tháng tuổi trẻ của mình là “thời hoa lửa” – thời mà hoa của tuổi thanh xuân nở giữa lửa đạn chiến tranh, cháy rực nhưng đầy tự hào.

Và hôm nay, khi đứng giữa vườn cây trĩu quả của quê nhà, anh mỉm cười. Dù cuộc đời có bao thăng trầm, dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần người lính E521 năm nào vẫn còn sáng mãi trong anh – mạnh mẽ, chân thành, bất khuất và luôn đặt Tổ quốc lên trên hết…..

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn