Bài viết

NGƯỜI LÍNH NĂM ẤY VÀ NHỮNG GIÁ TRỊ CÒN MÃI

An Giang13/08/2026Xã Hòa Lạc (Đoàn xã Hòa Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người chúng ta gặp trong cuộc đời chỉ một lần, nhưng hình ảnh và câu chuyện của họ lại khiến ta nhớ mãi. Có những câu chuyện tưởng như đã thuộc về một thời rất xa, nhưng khi được nghe kể lại, ta vẫn cảm nhận được sự gần gũi, xúc động và có chút nghẹn ngào. Với tôi, những người cựu chiến binh chính là những con người như thế.

Trong quá trình tìm hiểu về những cựu chiến binh của quê hương Hòa Lạc, tôi có dịp biết đến ông Phạm Văn Sơn, sinh năm 1959, mang cấp bậc Thiếu úy và đã tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 12 năm 1983. Chỉ vài dòng thông tin ngắn ngủi, nhưng tôi lại có rất nhiều suy nghĩ. Tôi thường tự hỏi, nếu được quay ngược thời gian và trở về những năm tháng tuổi trẻ của các bác, các chú, liệu chúng tôi – những người trẻ được sinh ra trong hòa bình – có đủ can đảm để đối diện với những khó khăn mà thế hệ đi trước từng trải qua hay không? Có lẽ chúng tôi sẽ không biết được câu trả lời. Bởi chúng tôi lớn lên trong những ngày bình yên. Chúng tôi được cắp sách đến trường, được sống bên gia đình, được lựa chọn công việc mình yêu thích và có thể thoải mái nghĩ về tương lai. Những điều ấy đối với chúng tôi đôi khi bình thường đến mức chúng tôi quên mất rằng để có được cuộc sống hôm nay, đã có biết bao thế hệ phải hy sinh, chịu đựng và cống hiến.

Nhìn một người cựu chiến binh hôm nay, có thể chúng ta chỉ nhìn thấy mái tóc đã bạc, dáng người đã thay đổi theo thời gian. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, phía sau đó là cả một tuổi trẻ đã từng sống với lý tưởng, trách nhiệm và niềm tin. Tôi đặc biệt kính trọng những người lính bởi họ không chỉ biết sống cho riêng mình, tuổi trẻ của họ gắn với trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời được đặt vào một hoàn cảnh mà ở đó, trách nhiệm nhiều khi phải được đặt lên trên những mong muốn cá nhân. Có lẽ chính vì vậy mà khi thời gian trôi qua, những phẩm chất của người lính vẫn còn được giữ lại trong cuộc sống đời thường. Đó là sự nghiêm túc trong công việc, là tinh thần không ngại khó, là cách sống giản dị, chân thành, là sự thủy chung với đồng đội, với quê hương, và hơn hết, đó là một tinh thần trách nhiệm mà thế hệ trẻ chúng tôi rất cần học tập. Tôi nghĩ điều quý giá nhất mà các bác cựu chiến binh để lại cho chúng tôi không chỉ là những câu chuyện về một thời đã qua. Điều quý giá hơn chính là những bài học được chắt lọc từ chính cuộc đời của các bác. Bài học về nghị lực, bài học về lòng yêu nước, bài học về sự kiên trì và bài học về cách sống có trách nhiệm với những gì mình đang có.

Đôi khi trong cuộc sống hiện tại, chỉ một khó khăn nhỏ cũng có thể khiến chúng ta than phiền hoặc muốn bỏ cuộc. Nhưng khi nghĩ đến thế hệ những người lính năm xưa, tôi lại tự nhắc mình phải mạnh mẽ hơn. Nếu các bác đã có thể vượt qua những năm tháng gian khó của tuổi trẻ thì chúng tôi – những người đang được sống trong hòa bình – càng phải biết cố gắng hơn nữa. Tôi không biết mình có thể làm được điều gì thật lớn lao để đáp lại những đóng góp của thế hệ đi trước. Nhưng tôi nghĩ, sự biết ơn chân thành nhất không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đó có thể là việc sống tử tế hơn, làm tốt công việc của mình, biết yêu thương gia đình, biết quan tâm đến cộng đồng, biết trân trọng hòa bình và biết kể lại những câu chuyện của thế hệ đi trước cho những người trẻ khác cùng nghe. Đối với tôi, ông Phạm Văn Sơn không chỉ là một cái tên trong danh sách những hội viên Cựu chiến binh của xã. Ông là hình ảnh gợi nhắc tôi về một thế hệ đã từng sống, chiến đấu, cống hiến và âm thầm trao lại cho chúng tôi một cuộc sống bình yên.Thời gian có thể làm con người già đi, nhưng những giá trị đẹp đẽ mà một thế hệ đã tạo dựng thì không bao giờ cũ.

Tôi xin được dành sự kính trọng và lòng biết ơn chân thành nhất đến ông và những người lính thuộc thế hệ của ông. Bởi nhờ có những con người như các ông, chúng tôi hôm nay mới có thể bình yên đứng trên quê hương mình, sống một cuộc đời bình thường và mơ về những điều tốt đẹp.Và tôi hiểu rằng: được sống trong hòa bình là một niềm hạnh phúc; biết trân trọng hòa bình chính là cách thế hệ hôm nay thể hiện lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH NĂM ẤY VÀ NHỮNG GIÁ TRỊ CÒN MÃI | Câu chuyện thời hoa lửa