Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính năm xưa

Ở tuổi ngoài bảy mươi, bệnh binh Cao Văn Tâm vẫn là tấm gương sáng về nghị lực sống. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm với cộng đồng và trân trọng những giá trị của hòa bình. Những lời nói giản dị của ông chứa đựng cả một cuộc đời trải nghiệm, là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.

Quảng Ngãi14/08/2026Đoàn xã Đăk Mar (Đoàn xã Đăk Mar)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính năm xưa

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA – NGỌN LỬA SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Có những con người đã đi qua chiến tranh, mang theo trên cơ thể những vết thương không bao giờ lành hẳn. Thế nhưng, điều đáng quý hơn cả là họ vẫn giữ trong tim mình ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và niềm tin vào cuộc sống. Bệnh binh Cao Văn Tâm, sinh năm 1949, quê ở xã Quan Sơn, tỉnh Thanh Hóa, hiện đang sinh sống tại thôn Kon Hnong Yôp, xã Đăk Mar, tỉnh Quảng Ngãi, là một người như thế.

Nhìn ông hôm nay với mái tóc đã bạc màu thời gian, dáng người đã in dấu những năm tháng tuổi già, ít ai biết rằng phía sau vẻ bình dị ấy là cả một quãng đời thanh xuân đã gửi trọn cho Tổ quốc. Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, người thanh niên Cao Văn Tâm đã không tiếc tuổi trẻ, lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương. Những bước chân hành quân qua núi rừng, những ngày đối mặt với bom đạn và gian khổ đã trở thành ký ức không thể nào quên của một thế hệ anh hùng.

Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại, ông trở về đời thường với thương tật mang theo suốt cuộc đời. Những vết thương ấy là minh chứng cho những tháng năm chiến đấu gian khổ, là dấu ấn của lòng quả cảm và tinh thần cống hiến không điều kiện cho đất nước. Dù sức khỏe không còn nguyên vẹn, ông vẫn luôn giữ phẩm chất tốt đẹp của người lính Cụ Hồ: giản dị, chân thành, kiên cường và giàu tình yêu thương.

Được ngồi nghe ông kể chuyện chiến trường, một thế hệ thanh niên được sống trong thời hòa bình như tôi như được sống lại một thời hoa lửa đầy hào hùng của dân tộc. Đó không chỉ là những câu chuyện về chiến thắng mà còn là những ký ức về đồng đội, về sự hy sinh, mất mát và những khát vọng giản đơn về ngày đất nước hòa bình. Những câu chuyện ấy giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính.

Ở tuổi ngoài bảy mươi, bệnh binh Cao Văn Tâm vẫn là tấm gương sáng về nghị lực sống. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm với cộng đồng và trân trọng những giá trị của hòa bình. Những lời nói giản dị của ông chứa đựng cả một cuộc đời trải nghiệm, là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.

Thế hệ trẻ chúng con xin được gửi tới bệnh binh Cao Văn Tâm lòng biết ơn sâu sắc và sự kính trọng chân thành. Cảm ơn ông cùng những người lính năm xưa đã không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên những mùa xuân hòa bình, để hôm nay chúng ta được sống, học tập và xây dựng tương lai trong một đất nước thanh bình.Những người lính có thể già đi theo năm tháng, nhưng những cống hiến của họ sẽ mãi là ngọn lửa bất diệt trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn