Cựu chiến binh

Người lính năm xưa

Giữa chiến tranh, thứ quý nhất là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc. Có đêm hành quân qua rừng, nhớ nhà da diết, tôi lại kể cho anh em nghe về bát phở bò Nam Định, về chợ Rồng, về vị mặn của biển Thịnh Long. Mấy câu chuyện quê nghèo ấy giúp chúng tôi quên đi tiếng súng

Ninh Bình02/03/2026Phạm Thị Lan Chinh (Chi đoàn liên cơ quan xã Giao Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Văn Hòa, sinh năm 1948,người con quê lúa Nam Định. Sinh ra bên dòng sông Đào, tuổi thơ tôi gắn với cánh đồng mặn gió và tiếng chuông nhà thờ xa xa mỗi buổi chiều. Nhưng tuổi hai mươi của tôi lại gắn với những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang vào giai đoạn ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Hôm lên đường, mẹ tôi không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ gói cho tôi nắm cơm nếp và dúi vào tay tôi chiếc khăn tay cũ. Cha tôi đứng ngoài sân, nói một câu mà tôi nhớ cả đời: “Đi thì đi cho trọn nghĩa với nước, nhưng phải sống mà trở về.”

Đơn vị tôi hành quân vào tuyến lửa Quảng Trị. Những ngày ở chiến trường, bom rơi như mưa. Có lần chúng tôi trú trong hầm suốt mấy giờ liền vì máy bay gầm rú trên đầu. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt. Tôi vẫn còn nhớ rõ trận chiến ác liệt năm 1972 trong khuôn khổ Chiến dịch Trị Thiên 1972. Nhiều đồng đội tôi – những chàng trai mới hôm qua còn kể chuyện làng xóm – đã ngã xuống.

Giữa chiến tranh, thứ quý nhất là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc. Có đêm hành quân qua rừng, nhớ nhà da diết, tôi lại kể cho anh em nghe về bát phở bò Nam Định, về chợ Rồng, về vị mặn của biển Thịnh Long. Mấy câu chuyện quê nghèo ấy giúp chúng tôi quên đi tiếng súng.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng trong Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, tôi đã khóc. Khóc vì vui mừng, nhưng cũng vì nhớ đến những người không còn nữa.

Trở về Nam Định sau chiến tranh, tôi lại cày ruộng, dựng nhà, nuôi con. Cuộc sống khó khăn, nhưng lòng thanh thản vì đất nước đã hòa bình. Bây giờ tóc đã bạc, mỗi lần kể chuyện xưa cho cháu nghe, tôi không nói nhiều về chiến công. Tôi chỉ nói về tình người, về sự hy sinh, và về giá trị của hòa bình.

Vì tôi hiểu rằng, một người lính già như tôi có thể quên đi nhiều thứ, nhưng sẽ không bao giờ quên những năm tháng đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn