NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA – CHUYỆN MỘT ĐỜI
Có những năm tháng khi đã đi qua rất lâu, người ta tưởng rằng mình sẽ quên. Nhưng với người lính, có những ký ức càng để lâu lại càng sâu. Đó là ký ức về ngày rời quê, về những người đồng đội, những đêm xa nhà và những ngày tháng tuổi trẻ đã gửi lại trong màu áo lính.
Ông Trịnh Văn Khoan, sinh năm 1950, cũng có một quãng đời như thế.
Năm 1971, khi tuổi đời còn trẻ, ông Khoan rời quê hương lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, đất nước còn nhiều khó khăn, tiếng gọi của Tổ quốc đối với những người thanh niên như ông không phải là điều gì xa lạ. Tạm biệt gia đình, ông mang theo chiếc ba lô đơn sơ và những lời dặn dò của người thân, bắt đầu những năm tháng mà sau này trở thành một phần ký ức quan trọng nhất của cuộc đời.
Những ngày đầu làm lính, mọi thứ đều mới mẻ. Từ cuộc sống quen thuộc ở quê nhà, ông phải làm quen với giờ giấc quân đội, với những buổi huấn luyện, những lần hành quân và cuộc sống tập thể. Có những ngày mệt mỏi tưởng như không còn sức, nhưng rồi nhìn anh em bên cạnh, ai cũng cố gắng, ông lại tự nhủ mình phải cố gắng như mọi người.
Trong những năm tháng xa nhà, điều người lính nhớ nhất vẫn là quê hương.
Nhớ một bữa cơm gia đình, nhớ tiếng nói của cha mẹ, nhớ con đường làng và những người thân quen. Những lá thư từ quê gửi lên trở thành món quà quý giá. Có khi chỉ vài dòng hỏi thăm sức khỏe, kể vài chuyện trong nhà, nhưng cũng đủ để người lính cảm thấy quê hương đang ở rất gần.
Và rồi, giữa những ngày tháng gian khó ấy, tình đồng đội dần trở thành một thứ tình cảm đặc biệt. Những người lính cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng công việc, cùng động viên nhau khi nhớ nhà và cùng vượt qua những lúc khó khăn. Có những người đồng đội sau này mỗi người một nơi, nhưng khi nhắc lại, những gương mặt năm xưa vẫn hiện lên trong ký ức.
Mười hai năm, từ 1971 đến 1983, là một khoảng thời gian dài trong cuộc đời ông Trịnh Văn Khoan. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ được tôi luyện bằng kỷ luật, trách nhiệm và những thử thách của cuộc sống quân ngũ. Những gì ông học được trong những năm tháng ấy trở thành hành trang theo ông trong cuộc sống sau này.
Sau mười hai năm xa quê, ông Khoan trở về với gia đình và cuộc sống đời thường. Ngày trở về chắc hẳn có niềm vui của sự đoàn tụ, nhưng cũng có sự lưu luyến khi phải chia tay những người đồng đội đã cùng mình đi qua một chặng đường dài.
Bộ quân phục được cất lại, nhưng ký ức về những năm tháng trong quân đội thì không thể cất đi. Nó nằm trong những câu chuyện kể cho con cháu, trong những lần gặp lại đồng đội và trong cả những phút giây ngồi một mình nhớ về tuổi trẻ.
Giờ đây, khi đã đi qua nhiều năm tháng của cuộc đời, nhìn lại chặng đường 1971–1983, ông Trịnh Văn Khoan có thể tự hào rằng mình đã dành một phần tuổi trẻ cho những năm tháng phục vụ Tổ quốc.
Mười hai năm ấy không chỉ là mười hai năm trong quân ngũ. Đó là mười hai năm của tuổi trẻ, của tình đồng đội, của những ngày xa quê và của một thế hệ đã sống với tinh thần trách nhiệm.
Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, nhưng không thể làm mất đi những ký ức đẹp của một thời áo lính. Với ông Trịnh Văn Khoan, đó mãi là một thời hoa lửa – một phần tuổi trẻ không thể nào quên.



