Người lính năm xưa – Ngọn lửa truyền thống hôm nay
Người lính năm xưa – Ngọn lửa truyền thống hôm nay
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, những tháng ngày “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Trong căn nhà nhỏ nơi quê hương Giai Lạc, bác Nguyễn Bắc Kinh – người cựu chiến binh từng chiến đấu nơi chiến trường miền Nam – vẫn luôn nhớ rõ từng chặng đường của tuổi trẻ mình, một tuổi trẻ gắn liền với bom đạn, đồng đội và khát vọng hòa bình.
Buổi trò chuyện giữa Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc với bác diễn ra trong không khí gần gũi, xúc động. Trước những đoàn viên thanh niên hôm nay, bác chậm rãi kể lại hành trình của một thanh niên quê hương lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Những năm tháng ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Khắp các làng quê, thanh niên hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ với quyết tâm “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Bác Nguyễn Bắc Kinh cũng như bao người thanh niên thời ấy, rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày lên đường nhập ngũ, bác cùng nhiều người bạn đồng trang lứa đều hiểu rằng: “Đi là chiến đấu”; “Đi là chấp nhận hy sinh”; “Và có thể sẽ không bao giờ trở về”.
Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc. Với họ, độc lập dân tộc là điều thiêng liêng nhất.
Sau thời gian huấn luyện tại trường hạ sĩ quan, bác được biên chế vào đơn vị chiến đấu và hành quân vào chiến trường miền Nam. Những năm tháng quân ngũ là chuỗi ngày đầy gian khổ: Hành quân xuyên rừng, Ăn ngủ giữa bom đạn, Thiếu thốn lương thực, Luôn đối mặt với cái chết.
Bác kể rằng có những trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Bom đạn dội xuống liên tục, nhiều đồng đội vừa còn bên cạnh hôm trước thì hôm sau đã hy sinh. Trong ký ức người lính già, điều đau lòng nhất không phải là gian khổ của bản thân mà là sự mất mát của đồng đội.
Có những người cùng học, cùng nhập ngũ, cùng hành quân chiến đấu nhưng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có người đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Nhắc tới điều ấy, giọng bác trầm xuống đầy xúc động.
Bác kể, trong chiến tranh, thứ giúp người lính vượt qua tất cả chính là tình đồng đội. Đó là sự sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm giữa chiến trường; là những lần cõng nhau vượt qua bom đạn; là tinh thần “sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử”.
Suốt cuộc đời quân ngũ, ký ức khiến bác nhớ nhất chính là ngày 30 tháng 4 năm 1975 – ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Bác xúc động kể lại thời khắc đơn vị tiến công vào khu vực đối phương kiểm soát. Tiếng súng dần thưa hơn, cờ giải phóng tung bay trên khắp các tuyến đường. Đó là khoảnh khắc mà biết bao thế hệ chiến sĩ đã đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân để giành lấy.
Trong một tình huống tại chiến trường, bác cùng đồng đội phát hiện nhiều binh sĩ đối phương đang ẩn nấp. Ban đầu tưởng họ tiếp tục chống cự, nhưng sau đó họ xin đầu hàng và cho biết mình là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng hòa.
Qua câu chuyện ấy, bác nhắc nhiều đến tinh thần nhân đạo của Bộ đội Cụ Hồ. Dù trong chiến tranh ác liệt, người lính cách mạng vẫn giữ tình người, không đối xử tàn ác với tù binh, luôn đặt lòng nhân ái lên trên hận thù.
Đó cũng là phẩm chất cao đẹp của người lính Việt Nam – những con người chiến đấu vì hòa bình chứ không phải vì sự hủy diệt.
Khi được hỏi điều muốn gửi gắm tới thế hệ trẻ hôm nay, bác Nguyễn Bắc Kinh nhẹ nhàng nói: “Thanh niên phải đoàn kết, cố gắng học tập, sống tốt và giữ gìn truyền thống của cha anh.” Lời nói giản dị nhưng chứa đựng cả một cuộc đời trải nghiệm.
Theo bác, thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình là điều vô cùng may mắn. Vì vậy, thanh niên phải biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Đại diện Đoàn xã Giai Lạc cũng bày tỏ sự xúc động khi được nghe bác kể chuyện. Những ký ức chiến tranh chân thực ấy giúp đoàn viên thanh niên hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay và thêm tự hào về truyền thống cách mạng của quê hương.
Buổi gặp mặt khép lại bằng những lời chúc sức khỏe, những cái bắt tay đầy tình cảm và món quà tri ân gửi tới người cựu chiến binh năm xưa. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần cách mạng và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh vẫn sẽ tiếp tục được trao truyền cho lớp trẻ hôm nay và mai sau.
Thông điệp tác phẩm
“Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là hành trình ký ức của một người lính mà còn là ngọn lửa truyền thống được trao truyền từ thế hệ cha anh đến tuổi trẻ hôm nay – để mỗi đoàn viên, thanh niên thêm yêu quê hương, tự hào dân tộc và sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



