Người lính năm xưa – người công dân gương mẫu hôm nay
Người lính năm xưa – người công dân gương mẫu hôm nay
Có những cuộc đời được viết nên từ những năm tháng gian khó, nơi tuổi trẻ gửi lại thao trường, nơi những người con quê hương khoác lên mình màu áo lính với một niềm tin giản dị: góp sức mình cho đất nước. Thời gian có thể trôi qua, nhưng những phẩm chất được tôi luyện trong quân ngũ vẫn luôn ở lại, trở thành hành trang theo họ suốt cuộc đời. Ông Lò Văn Chung, sinh năm 1958, dân tộc Tày, là một người như thế.
Năm 1975, khi tuổi đời còn trẻ, ông Lò Văn Chung đã rời quê hương lên đường nhập ngũ. Tạm xa gia đình, xa bản làng thân thương, ông bước vào môi trường quân đội với tinh thần của một người thanh niên giàu nhiệt huyết, sẵn sàng nhận nhiệm vụ và vượt qua mọi thử thách.
Trong những năm tháng quân ngũ, ông được rèn luyện và công tác tại đơn vị E15 - LĐ38. Những ngày tháng trong quân đội đã giúp ông trưởng thành qua từng nhiệm vụ, từng bài học về kỷ luật, tinh thần đồng đội và trách nhiệm. Nơi thao trường, người lính trẻ Lò Văn Chung cùng đồng đội đã xây dựng nên những kỷ niệm không thể nào quên của một thời tuổi trẻ cống hiến.
Sáu năm gắn bó với quân ngũ, từ 1975 đến 1981, là quãng thời gian ghi dấu nhiều nỗ lực và sự rèn luyện. Với quân hàm H2, ông luôn giữ vững tinh thần người chiến sĩ, hoàn thành nhiệm vụ được giao, góp phần làm đẹp thêm truyền thống của những người lính và những người con quê hương.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, ông trở về với cuộc sống đời thường. Bộ quân phục được gấp lại, nhưng tinh thần người lính vẫn luôn hiện hữu trong cách sống của ông. Ông tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, gắn bó với bà con và góp phần giữ gìn sự đoàn kết, nghĩa tình trong cộng đồng.
Năm 1998, ông tham gia vào Hội Cựu chiến binh, tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” trong thời bình. Với lối sống giản dị, chân thành, ông luôn là người công dân có trách nhiệm, gương mẫu trong gia đình và xã hội.
Hôm nay, nhắc đến ông Lò Văn Chung, mọi người nhớ đến một người lính năm xưa đã đi qua những năm tháng thử thách nhưng vẫn giữ được sự khiêm nhường, nghĩa tình và tinh thần cống hiến. Ông không chỉ là một phần ký ức của một thời đã qua, mà còn là tấm gương đẹp trong cuộc sống hôm nay.
Ông chính là một bông hoa trong “vườn hoa thời lửa” – bông hoa được gieo mầm từ những năm tháng quân ngũ, lớn lên qua gian khó và tiếp tục tỏa hương giữa quê hương bằng sự trách nhiệm, tận tâm.
Câu chuyện của ông Lò Văn Chung nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: những giá trị tốt đẹp không nằm ở lời nói, mà được thể hiện bằng hành động, bằng sự cống hiến âm thầm và bằng tình yêu dành cho quê hương, đất nước.



