Người Lính Năm Xưa – Người Thầy Hôm Nay: Ngọn Lửa Không Tắt Của Một Đời Cống Hiến
Thầy Vũ Anh Dũng, sinh năm 1958, quê tại Vĩnh Long – mảnh đất yên bình mà kiên cường trong suốt chiều dài kháng chiến. Lớn lên giữa không khí truyền thống cách mạng, thầy sớm hình thành tình yêu quê hương, lòng tự hào dân tộc và ý thức gánh vác trách nhiệm với Tổ quốc. Trước khi trở thành Nguyên Phó Trưởng khoa Dược Trường Đại học Cửu Long, một nhà giáo tận tâm, mẫu mực, thầy đã trải qua chặng đường thanh xuân rực lửa giữa thời chiến, góp phần vào trang sử vẻ vang của dân tộc.
Cuối thập niên 1970, dù đất nước đã thống nhất, nhưng biên giới Tây Nam vẫn chìm trong khói lửa. Năm 1979, khi bè lũ Khmer Đỏ ồ ạt tấn công từ Hà Tiên đến Tây Ninh, gây bao cảnh máu đổ và tang thương, chàng thanh niên Vũ Anh Dũng – lúc ấy 24 tuổi – đã không thể đứng ngoài cuộc.
Chứng kiến đồng bào vô tội bị tàn sát, thầy quyết định xung phong nhập ngũ, với khát vọng được góp phần bảo vệ Tổ quốc và đem lại bình yên cho người dân.
Thầy từng chia sẻ:
“Khi Tổ quốc gọi tên, tuổi trẻ không có quyền do dự. Thanh xuân đẹp nhất là thanh xuân được sống vì đất nước.”
Tinh thần ấy đã dẫn bước thầy bước vào những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ nhưng vô cùng tự hào.
Ý CHÍ NGƯỜI LÍNH VIỆT GIỮA LỬA ĐẠN CHIẾN TRƯỜNG
Sau bốn tháng rèn luyện gian khổ tại Sư đoàn 868 (Đồng Tâm, Tiền Giang), năm 1982 thầy được điều sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế, tham gia lực lượng chiến đấu của Sư đoàn 330 – Quân khu 9.
Những ngày đầu nơi đất bạn là hành trình liên tục hành quân, truy quét tàn quân Pol Pot trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: rừng núi hiểm trở, thiếu thốn lương thực, không đủ thuốc men, thời tiết vô cùng khắc nghiệt.
Thế nhưng, vì hòa bình của nhân dân Campuchia và tình hữu nghị giữa hai nước, thầy và đồng đội vẫn vững vàng tiến bước.
Năm 1983, thầy tham gia chiến dịch Mùa Khô, một trong những trận đánh lớn và khốc liệt nhất. Đóng quân tại ngã ba An Đông (tỉnh Patandon), chỉ cách biên giới Thái Lan vài cây số, đơn vị đối diện với liên tiếp những trận pháo kích và các cuộc tấn công dữ dội.
Dù vậy, người lính Việt Nam vẫn giữ trọn bản lĩnh. Sau hai tháng chiến đấu liên tục, Sư đoàn 330 giành thắng lợi hoàn toàn, góp phần quan trọng bảo vệ hòa bình cho cả Việt Nam và Campuchia.
TỪ NGƯỜI LÍNH QUẢ CẢM ĐẾN NGƯỜI THẦY MẪU MỰC
Khi chiến tranh khép lại, thầy trở về đời sống thường nhật. Nhưng những năm tháng trận mạc vẫn in đậm trong ánh mắt và nụ cười hiền lành của người thầy giản dị.
Từ chiến sĩ cầm súng bảo vệ biên cương, thầy trở thành người gieo tri thức, góp phần xây dựng những thế hệ sinh viên mới. Trên giảng đường, thầy không chỉ truyền đạt kiến thức ngành Dược mà còn gieo vào lòng học trò bài học về: Lòng yêu nước, Tinh thần vượt khó, Trách nhiệm với cộng đồng, Sự biết ơn với lịch sử.
Đối với nhiều thế hệ sinh viên, thầy Dũng là hình ảnh đẹp của một người thầy – người lính mang trái tim nhân ái, ý chí kiên cường và tấm lòng luôn hướng về Tổ quốc.
THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN THẾ HỆ HÔM NAY
Câu chuyện đời thầy Vũ Anh Dũng là lời nhắc nhở chân thành gửi đến tuổi trẻ: trong cuộc sống hiện đại hôm nay, dù không còn tiếng súng, mỗi người vẫn cần giữ cho mình ngọn lửa yêu nước và tinh thần cống hiến.
Thanh xuân chỉ có một lần. Hãy sống như thầy năm xưa – dám ước mơ, dám dấn thân, dám phụng sự Tổ quốc và cộng đồng.
Như lời thầy từng nói:
“Khi trái tim còn cháy vì đất nước, thì ở chiến trường hay trên giảng đường, tuổi trẻ vẫn luôn là ngọn lửa bất diệt.”



