Bài viết

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA – NHỮNG NĂM THÁNG Ở CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA – NHỮNG NĂM THÁNG Ở CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ

Lào Cai18/08/2026Xã Phúc Khánh (Đoàn xã Phúc Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA – NHỮNG NĂM THÁNG Ở CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ

Hoàng Ngọc Khuyến sinh năm 1942.

Tháng 6 năm 1960, khi vừa bước vào tuổi mười tám, ông lên đường nhập ngũ. Từ một thanh niên sống giữa quê nhà, ông bắt đầu cuộc đời của một người lính.

Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày huấn luyện và rèn luyện. Người lính học cách sử dụng vũ khí, học điều lệnh, học cách hành quân và quan trọng hơn là học cách sống trong tập thể, biết chấp hành mệnh lệnh và biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn của riêng mình.

Những năm sau đó, chiến tranh ngày càng khốc liệt.

Hoàng Ngọc Khuyến được phân công làm nhiệm vụ trên chiến trường Quảng Trị.

Đối với người lính, Quảng Trị khi ấy không phải là một địa danh bình thường.

Đó là một chiến trường ác liệt, nơi những trận đánh diễn ra liên tục và điều kiện chiến đấu vô cùng gian khổ.

Địa hình Quảng Trị vừa có đồng bằng, sông ngòi, làng mạc, vừa có vùng đồi núi. Mùa hè nắng nóng, mùa mưa thường kéo theo lũ lụt. Người lính phải hành quân, trú quân và chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn.

Trong những ngày làm nhiệm vụ, cuộc sống của người lính chủ yếu gắn với đơn vị và đồng đội.

Có những chặng đường hành quân kéo dài.

Có những đêm phải nghỉ tạm giữa địa hình chiến trường.

Có những lúc vừa đặt lưng xuống đã phải lập tức đứng dậy nhận lệnh cơ động.

Bữa ăn cũng đơn giản. Nước uống, lương thực và thuốc men nhiều khi phải vận chuyển từ xa vào.

Nhưng điều khiến người lính có thể vượt qua những ngày tháng ấy chính là sự gắn bó với đồng đội.

Trong chiến tranh, mỗi người lính không chỉ chiến đấu cho nhiệm vụ của mình mà còn phải biết bảo vệ người bên cạnh.

Người này nhắc người kia.

Người khỏe giúp người yếu.

Khi hành quân, mọi người cùng chia sẻ gánh nặng.

Khi có nguy hiểm, những người lính cùng tìm cách giữ vững đội hình.

Và sau mỗi lần vượt qua một trận chiến, điều đầu tiên họ quan tâm thường là những người đồng đội bên cạnh mình.

Đó là thứ tình cảm được hình thành từ những ngày tháng sống cùng nhau giữa chiến trường.

Quảng Trị cũng là nơi lưu giữ một trong những ký ức đau thương và hào hùng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Năm 1972, chiến sự tại Quảng Trị diễn ra đặc biệt ác liệt. Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những địa điểm chiến đấu tiêu biểu của năm ấy. Cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm, từ tháng 6 đến tháng 9 năm 1972.

Đối với những người lính ở chiến trường Quảng Trị thời điểm đó, từng ngày đều là những ngày thử thách khắc nghiệt.

Tiếng pháo, tiếng bom và những đợt giao tranh khiến cuộc sống luôn trong tình trạng căng thẳng.

Những người lính phải bám trụ, giữ vị trí và thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Trong những ngày như thế, một bữa cơm nóng, một ngụm nước, một khoảng thời gian được nghỉ ngơi hay một lá thư từ quê nhà đều trở thành những điều quý giá.

Và phía sau mỗi người lính vẫn là một gia đình đang chờ đợi.

Có những người nhiều năm không được gặp người thân.

Có những lá thư phải mất rất lâu mới đến được tay người nhận.

Có những người lên đường rồi không bao giờ trở lại.

Đó là sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Với Hoàng Ngọc Khuyến, những năm tháng ở quân ngũ đã chiếm gần như trọn quãng đời thanh niên.

Ông nhập ngũ tháng 6 năm 1960.

Đến tháng 4 năm 1973, sau gần mười ba năm trong quân đội, ông xuất ngũ trở về quê hương.

Ngày trở về, người thanh niên năm nào đã trở thành một người lính trưởng thành sau nhiều năm sống trong quân đội.

Chiến trường đã lùi lại phía sau.

Nhưng những ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn.

Nhớ về chiến trường Quảng Trị là nhớ về những ngày hành quân, những lần trú quân, những người đồng đội từng sát cánh và những năm tháng tuổi trẻ đã đi qua trong chiến tranh.

Có những ký ức không cần kể quá nhiều.

Chỉ một địa danh cũng đủ gợi lại cả một thời.

Quảng Trị.

Thành cổ Quảng Trị.

Với những người từng đi qua chiến trường năm ấy, đó không chỉ là những cái tên trên bản đồ. Đó là nơi lưu giữ dấu chân của một thế hệ người lính.

Sau khi xuất ngũ tháng 4 năm 1973, Hoàng Ngọc Khuyến trở về với cuộc sống đời thường.

Ông tiếp tục cuộc sống của một người dân, xây dựng gia đình và quê hương.

Nhưng màu áo lính và những năm tháng chiến trường vẫn trở thành một phần ký ức theo ông suốt cuộc đời.

Từ tháng 6 năm 1960 đến tháng 4 năm 1973 là gần mười ba năm.

Gần mười ba năm ấy cũng chính là quãng thời gian tuổi trẻ của Hoàng Ngọc Khuyến.

Ông lên đường khi còn là một thanh niên.

Ông trở về khi đã trải qua những năm tháng dài của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn