Người có công giúp đỡ cách mạng

“NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA Ở PHONG HẢI” - TRẦN VĂN VĨNH

Bài viết khắc họa chân dung ông Trần Văn Vĩnh – một lão thành cách mạng từ đất Hải Phòng lên xây dựng kinh tế mới ở Phong Hải và dành trọn tuổi trẻ cho cuộc kháng chiến chống Mỹ. Qua những hồi ức chân thật và đầy xúc động, câu chuyện tái hiện lại “thời hoa lửa” hào hùng, nơi ông cùng đồng đội chiến đấu, hy sinh và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến cho địa phương, sống trọn nghĩa tình của người lính Cụ Hồ. Một lát cắt đẹp đẽ, giản dị mà tự hào

Lào Cai25/11/2025TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA Ở PHONG HẢI”

Một buổi chiều cuối thu, chúng tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ nằm nép dưới chân đồi ở thôn 4, xã Phong Hải, tỉnh Lào Cai. Ông Trần Văn Vĩnh – lão thành cách mạng, mái tóc bạc như mây, đón tôi bằng nụ cười hiền hậu. Ít ai nghĩ rằng sau ánh mắt hiền từ ấy là cả một chặng đường dài của “Thời hoa lửa” – những năm tháng mà ông nói rằng: “Thanh xuân của chúng tôi gửi vào đất nước, và chúng tôi chưa từng tiếc.”

Từ đứa trẻ đất Hải Phòng đến chàng thanh niên vùng kinh tế mới

Sinh năm 1948 tại Vĩnh Thuận – Hải Phòng, ông Vĩnh lớn lên trong không khí sục sôi của đất nước sau Cách mạng Tháng Tám. Thuở nhỏ, ông cùng gia đình sinh sống tại thôn An Cầu, xã Vĩnh Bảo. Đến năm 1964, khi Nhà nước vận động nhân dân mở vùng kinh tế mới, ông cùng gia đình lại khăn gói lên Thị trấn nông trường Phong Hải, Bảo Thắng, Lào Cai, nay là xã Phong Hải, tỉnh Lào Cai.

Chuyến đi ấy như mở cả một cuộc đời mới,” ông cười, đôi mắt ánh lên niềm tự hào. “Đường xa, gian nan, nhưng chúng tôi chỉ nghĩ một điều: Ở đâu Tổ quốc cần, mình đến đó.

Chỉ ít lâu sau, chàng trai 18 tuổi Trần Văn Vĩnh đã trở thành giáo viên trường tiểu học Phong Hải, đồng thời là Bí thư Chi đoàn – một thanh niên nhiệt huyết, sống trọn với lý tưởng.

Bước ngoặt lớn – trở thành người chiến sĩ

Tháng 2/1968, ông Vĩnh được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng cũng chính năm ấy, anh thanh niên nhận lệnh lên đường nhập ngũ, bước vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Ông lặng đi vài giây khi kể lại:

“Lúc khoác ba lô lên đường, mẹ tôi chỉ nắm tay dặn một câu: ‘Con đi giữ nước, mẹ chờ con về’. Tôi mang theo câu nói ấy suốt hơn 20 năm chiến trường.”

Từ 1968 đến 1990, ông chiến đấu tại chiến trường miền Nam, trải qua những năm tháng bom đạn ác liệt, những trận hành quân xuyên rừng Trường Sơn, những lần cận kề cái chết. Ông kể:

“Có đồng đội sáng còn nói cười, tối đã nằm lại nơi chiến trường khốc liệt. Chúng tôi chỉ biết siết chặt tay nhau mà sống, mà chiến đấu.”

Với ông, ký ức chiến trường là những gì thiêng liêng nhất: tình đồng đội, niềm tin vào ngày đất nước thống nhất, và ý chí “sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử”.

Ngày trở về và tiếp tục phụng sự

Năm 1990, sau hơn hai thập kỷ trong quân ngũ, ông trở về Phong Hải – nơi từng là vùng kinh tế mới nay đã trở thành quê hương thứ hai của cuộc đời.

Thay vì nghỉ ngơi, ông lại tiếp tục cống hiến: từ 1991 đến 2004, ông giữ cương vị Bí thư Đảng ủy – Chủ tịch HĐND thị trấn nông trường Phong Hải, góp phần xây dựng quê hương từ khó khăn vươn lên đổi mới.

Ông nói với tôi một câu khiến tôi cứ nhớ mãi:

“Người lính khi tháo quân hàm không có nghĩa là dừng cống hiến. Phục vụ nhân dân – đó luôn là mệnh lệnh của trái tim.”

Dù từ năm 2004 sức khỏe yếu phải nghỉ công tác, ông vẫn đều đặn sinh hoạt Đảng, trọn vẹn nghĩa tình với tổ chức đến hôm nay.

Khép lại câu chuyện – mở ra niềm tự hào

Trời Phong Hải sẩm tối, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi đất ẩm. Ông Vĩnh nhìn ra xa, giọng trầm nhưng kiên định:

“Đời tôi chẳng có gì lớn lao. Tôi chỉ sống đúng một điều: đất nước cho tôi tất cả, nên tôi phải sống sao cho xứng.”

Người lính năm xưa, sau bao mùa mưa nắng, vẫn giữ trong tim ngọn lửa của một thời tuổi trẻ dành trọn cho Tổ quốc. Câu chuyện của ông – giản dị mà hào hùng – như một lát cắt đẹp đẽ của “thời hoa lửa”, để thế hệ hôm nay hiểu hơn giá trị của hòa bình và lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn