Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính năm xưa và “Câu chuyện thời hoa lửa”

Phạm Ngọc Như Ý

An Giang22/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếp tục các hoạt động tuyên truyền về “Câu chuyện thời hoa lửa”, Phân trại tạm giam Chợ Mới tổ chức chuyến đi về nguồn, đến thăm thương binh Nguyễn Chung Bình, sinh năm 1963, hiện cư trú tại phường Long Xuyên, tỉnh An Giang. Cuộc gặp không chỉ là dịp để cán bộ, chiến sĩ tìm hiểu về cuộc đời của một người lính từng trực tiếp chiến đấu trên chiến trường Campuchia, mà còn là hành trình trở về với những năm tháng hào hùng, gian khổ của một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Từ mái nhà giàu truyền thống đến người lính nơi chiến trường

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, ngay từ nhỏ, chú Nguyễn Chung Bình đã được nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước và ý thức trách nhiệm đối với cộng đồng. Những câu chuyện về các thế hệ đi trước, về chiến tranh, về sự hy sinh và lòng trung thành với Tổ quốc đã trở thành một phần trong ký ức tuổi thơ, hun đúc ở chú một khát vọng được cống hiến.

Tháng 9/1982, sau khi hoàn thành chương trình 9/12, chàng thanh niên Nguyễn Chung Bình tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tuổi đời còn rất trẻ, hành trang mang theo không có gì nhiều ngoài ba lô, quân phục và nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. Với chú, nhập ngũ không chỉ là thực hiện nghĩa vụ của một công dân mà còn là cơ hội để được góp sức mình bảo vệ Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, chú được biên chế về đơn vị cơ động thuộc Quân khu 9, Trung đoàn E501, Sư đoàn F388. Từ đây, cuộc đời người thanh niên miền Tây bước sang một trang mới. Những ngày tháng yên bình nơi quê nhà được thay bằng những cuộc hành quân, những lần cơ động trong điều kiện khắc nghiệt và những giờ phút đối mặt trực tiếp với hiểm nguy.

Những năm tháng “hoa lửa” trên chiến trường Campuchia

Chú Nguyễn Chung Bình trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia, trên địa bàn tỉnh Bát Tam Băng. Những năm 1983 - 1985, chiến trường K vẫn còn đầy gian khổ và khốc liệt. Những người lính Việt Nam phải thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, địa hình xa lạ, thiếu thốn về vật chất và luôn phải cảnh giác trước những hiểm nguy rình rập.

Trong các chiến dịch mùa khô, đơn vị của chú thực hiện nhiệm vụ cơ động, tiếp viện cho Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 2, Sư đoàn 330. Mỗi cuộc hành quân là một thử thách. Có những lúc người lính phải hành quân trong thời gian dài, vượt qua những địa bàn khó khăn, mang theo trang bị nặng nhưng vẫn phải giữ vững đội hình và tinh thần sẵn sàng chiến đấu.

Đối với những người lính trẻ khi ấy, chiến trường không phải là những trang sách lịch sử. Đó là những ngày tháng được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội.

Trong câu chuyện với cán bộ, chiến sĩ Phân trại tạm giam Chợ Mới, chú Bình chậm rãi nhớ lại những năm tháng đã qua. Những ký ức tưởng như đã phủ bụi thời gian đôi khi vẫn hiện về rất rõ: những cuộc hành quân, những lần làm nhiệm vụ tiếp viện, những người đồng đội cùng sát cánh và cả những thời khắc sinh tử không thể nào quên.

Có những kỷ niệm sau hàng chục năm vẫn không dễ gọi thành lời. Bởi phía sau mỗi câu chuyện chiến trường là hình bóng của đồng đội, là những người đã cùng mình chia sẻ từng miếng cơm, ngụm nước, từng phút giây hiểm nguy; là những người có thể hôm nay còn trò chuyện, ngày mai đã mãi mãi nằm lại nơi đất khách.

Vết thương chiến trường và nghị lực của người lính

Trong một lần làm nhiệm vụ tiếp viện, chú Nguyễn Chung Bình bị thương. Vết thương ấy đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Sau thời gian điều trị và phục hồi sức khỏe tại Đoàn 44, Quân khu 9, chú trở về địa phương với tỷ lệ thương tật 68%, là thương binh hạng 2/4.

Chiến tranh đã lấy đi một phần sức khỏe, nhưng không thể lấy đi ý chí của người lính.

Trở về quê hương sau những năm tháng chiến đấu, chú Bình phải bắt đầu lại cuộc sống trong một hoàn cảnh không còn nguyên vẹn như trước. Một người thanh niên từng quen với quân ngũ nay phải đối diện với thương tật, với những khó khăn của cuộc sống đời thường và trách nhiệm đối với gia đình.

Nhưng người lính năm xưa không chọn cách đầu hàng số phận.

Năm 1986, chú tiếp tục học bổ túc văn hóa tại Trường Võ Thị Sáu, Châu Đốc. Việc học đối với một thương binh lúc ấy không hề dễ dàng, nhưng chú hiểu rằng muốn đứng vững trong cuộc sống thì phải tiếp tục nỗ lực. Năm 1987, chú lập gia đình, tự học nghề để lao động, từng bước ổn định cuộc sống và chăm lo cho gia đình trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn.

Những ngày tháng ấy một lần nữa cho thấy phẩm chất đáng quý của người lính Bộ đội Cụ Hồ: đã từng vượt qua bom đạn thì cũng có thể vượt qua những thử thách của đời thường.

Trở về với nhân dân, tiếp tục cống hiến

Không chỉ nỗ lực xây dựng cuộc sống gia đình, chú Nguyễn Chung Bình còn tích cực tham gia các phong trào tại địa phương. Chú tham gia Hội Cựu chiến binh, đảm nhiệm vai trò Chi hội phó Chi hội Cựu chiến binh Khóm Đông An 6.

Từ chiến trường trở về, chú tiếp tục chiến đấu theo một cách khác: chiến đấu với khó khăn, với bệnh tật, với những bộn bề của cuộc sống; đồng thời góp phần xây dựng quê hương, giữ gìn tình đồng chí, đồng đội và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.

Với chú, ký ức về chiến tranh không phải để nhắc lại những mất mát nhằm khơi dậy hận thù, mà để thế hệ hôm nay hiểu hơn giá trị của hòa bình. Những câu chuyện về chiến trường, về tình đồng đội, về sự hy sinh chính là những bài học sống động giúp người trẻ thêm trân trọng cuộc sống hiện tại.

Những phần thưởng ghi nhận một chặng đường cống hiến

Những đóng góp trong chiến đấu và cuộc sống đời thường của chú Nguyễn Chung Bình đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý như: Bằng khen Bộ Quốc phòng, Huân chương Vì nghĩa vụ quốc tế, Huân chương Hữu nghị, Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, Kỷ niệm chương Cựu chiến binh cùng nhiều giấy khen của địa phương.

Năm 2012, chú vinh dự tham dự Hội nghị Người có công tiêu biểu toàn quốc. Năm 2025, chú tiếp tục được mời tham dự Hội nghị Người có công tiêu biểu và nhân chứng lịch sử nhân dịp kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ.

Đối với chú Bình, những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận dành cho cá nhân mà còn là sự tri ân đối với cả một thế hệ đã từng cống hiến tuổi trẻ cho đất nước. Bởi mỗi tấm bằng khen, mỗi huân chương đều gắn với một chặng đường, một nhiệm vụ và phía sau đó là biết bao kỷ niệm về đồng đội.

“Câu chuyện thời hoa lửa” – ký ức để trao truyền

Trong buổi gặp gỡ, câu chuyện của chú Bình khiến những người tham dự không khỏi xúc động. Bởi lịch sử đôi khi không nằm ở những con số hay những trang sách, mà hiện diện trong chính cuộc đời của những con người bình dị.

Một người lính trẻ lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ. Một chiến sĩ từng đi qua những năm tháng chiến trường K. Một thương binh mang trên mình tỷ lệ thương tật 68%. Và cũng chính con người ấy, sau khi trở về, đã tiếp tục học tập, lao động, xây dựng gia đình, tham gia công tác Hội và sống gương mẫu giữa cộng đồng.

Đó chính là giá trị sâu sắc của “Câu chuyện thời hoa lửa”: kể lại để nhớ, nhớ để biết ơn và biết ơn để sống có trách nhiệm hơn.

Đối với cán bộ, chiến sĩ Phân trại tạm giam Chợ Mới, chuyến đi về nguồn và cuộc gặp với thương binh Nguyễn Chung Bình không chỉ mang ý nghĩa giáo dục truyền thống. Đây còn là dịp để mỗi người tự nhìn lại trách nhiệm của mình trong công việc và cuộc sống. Những người lính năm xưa đã không tiếc tuổi xuân, không ngại gian khổ, hy sinh để bảo vệ Tổ quốc; thế hệ hôm nay càng phải biết trân trọng hòa bình, giữ gìn kỷ cương, sống có trách nhiệm và nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Người lính năm xưa và bài học hôm nay

Nay tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng chú Nguyễn Chung Bình vẫn giữ tinh thần lạc quan, sống gương mẫu, chăm lo gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Chú luôn trân trọng sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và các cấp, các ngành đối với gia đình chính sách, người có công với cách mạng.

Nhìn lại chặng đường đã qua, người thương binh năm xưa có thể tự hào bởi mình đã sống trọn vẹn với lời thề của người lính. Tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường, một phần thân thể đã để lại cùng những năm tháng chiến tranh, nhưng đổi lại là niềm tự hào của một người đã hoàn thành nghĩa vụ với Tổ quốc và tiếp tục sống có ích khi trở về đời thường.

Câu chuyện của thương binh Nguyễn Chung Bình là câu chuyện đẹp về một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng gác lại tuổi xuân để lên đường bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả. Đó cũng là câu chuyện về nghị lực vượt lên thương tật, về tình yêu gia đình, tình đồng chí, đồng đội và trách nhiệm với quê hương.

Những năm tháng “hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời chiến đấu vẫn còn nguyên giá trị. Qua câu chuyện của những người lính như chú Nguyễn Chung Bình, thế hệ hôm nay càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có; cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, máu và cả sự hy sinh của biết bao thế hệ.

Vì vậy, gìn giữ ký ức chiến tranh không chỉ là gìn giữ lịch sử. Đó còn là cách để nuôi dưỡng lòng biết ơn, bồi đắp tình yêu quê hương, đất nước và nhắc nhở mỗi người, nhất là thế hệ trẻ, phải biết trân trọng những gì mình đang có, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và tiếp tục viết nên những “câu chuyện đẹp” của thời đại mình.

Người lính năm xưa đã đi qua “hoa lửa” bằng lòng dũng cảm. Trở về đời thường, chú Nguyễn Chung Bình lại đi tiếp bằng nghị lực và niềm tin. Và hôm nay, câu chuyện của chú được kể lại như một lời nhắn gửi giản dị nhưng sâu sắc: hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống sao cho xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã trao gửi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn