Bài viết

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ KÝ ỨC KHÔNG PHAI

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ KÝ ỨC KHÔNG PHAI

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ KÝ ỨC KHÔNG PHAI

Ở quê hương Hồng Thái, xã Hoằng Hóa, có những con người bình dị nhưng cuộc đời lại gắn với một giai đoạn lịch sử đặc biệt của dân tộc. Bác Nguyễn Sỹ Vương là một trong những người như thế. Trong cuộc sống hôm nay, bác giản dị như bao người dân quê khác, nhưng khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ đã từng khoác lên mình màu xanh áo lính, ánh mắt bác lại trầm xuống, giọng nói chậm hơn. Những ký ức tưởng đã lùi xa theo năm tháng vẫn hiện về rõ ràng, như thể một phần tuổi trẻ của bác vẫn còn ở đâu đó giữa những năm tháng chiến tranh. Bác kể rằng ngày ấy, khi Tổ quốc cần, lớp thanh niên quê hương đều mang trong mình một suy nghĩ rất giản dị: đất nước đang có chiến tranh thì mình phải lên đường. Không ai nghĩ mình sẽ được gì, cũng chẳng ai biết phía trước sẽ là những ngày tháng như thế nào. Chỉ biết rằng rời quê hương là một nhiệm vụ, còn ngày trở về là một điều chưa ai dám chắc. “Ngày ấy còn trẻ, chúng tôi không nghĩ được nhiều như bây giờ. Đất nước gọi thì mình đi. Gia đình cũng động viên, chỉ mong mình cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về”, bác Vương nhớ lại. Những lời kể bình dị ấy khiến chúng tôi – những người trẻ được sinh ra trong hòa bình – không khỏi xúc động. Với chúng tôi, chiến tranh là những trang sách lịch sử, những thước phim đen trắng và những câu chuyện được nghe từ ông bà, cha mẹ. Nhưng với bác Vương, chiến tranh là một phần tuổi trẻ, là những ngày tháng đã sống bằng tất cả nghị lực và niềm tin. Bác kể về những ngày gian khổ với một giọng rất bình thản. Có những lúc mệt mỏi, thiếu thốn, nhớ nhà nhưng người lính không được phép bỏ cuộc. Điều quý giá nhất giúp họ vượt qua chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính từ nhiều miền quê khác nhau gặp nhau, cùng sống, cùng chiến đấu và cùng chia sẻ những khó khăn. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần vô cùng lớn. Bác Vương nhớ rằng có những lúc chỉ một lời động viên của người bên cạnh cũng đủ giúp mình đứng dậy sau những giờ phút mệt mỏi. Có những khi một phần lương thực ít ỏi được chia cho nhau, một ngụm nước cũng nhường nhau. “Ở chiến trường, anh em thương nhau lắm. Khó khăn thì cùng chịu, có gì cũng chia sẻ. Chính vì có đồng đội bên cạnh nên mình mới có thêm sức mạnh”, bác nói. Chúng tôi nhận ra rằng đằng sau những chiến công được ghi lại trong lịch sử là những con người bình thường đã làm nên những điều phi thường. Họ từng là những chàng trai trẻ có ước mơ, có gia đình, có quê hương để nhớ, nhưng đã đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng. Hôm nay, khi được ngồi nghe bác kể chuyện, chúng tôi càng hiểu rằng cuộc sống bình yên mà mình đang có không phải tự nhiên mà đến. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ. Đối với Đoàn Thanh niên, việc gặp gỡ và lắng nghe bác Nguyễn Sỹ Vương không chỉ là một hoạt động tri ân. Đó còn là một bài học sống động về lòng yêu nước, về trách nhiệm và sự cống hiến. Chúng tôi mong muốn những câu chuyện của bác sẽ được lưu giữ để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về quá khứ, biết trân trọng hiện tại và có trách nhiệm với tương lai. Bởi khi nhìn vào mái tóc đã bạc của người lính năm xưa, chúng tôi nhìn thấy cả một thời tuổi trẻ của quê hương. Một thời mà những người con Hồng Thái đã sẵn sàng lên đường vì đất nước. Và những ký ức ấy, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn xứng đáng được kể lại, được trân trọng và được truyền cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ KÝ ỨC KHÔNG PHAI | Câu chuyện thời hoa lửa