Bài viết

"NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI" (2)

Bắc Ninh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của những người đã từng cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Với mong muốn tìm hiểu và lan tỏa những câu chuyện lịch sử hào hùng của dân tộc, tôi đã có dịp gặp gỡ và trò chuyện cùng ông Chu Văn Sùng, hiện đang sinh sống tại thôn Ngoẹn, xã Tiên Lục. Qua những lời kể chân thực, giản dị của ông, tôi càng hiểu hơn về tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh to lớn của thế hệ cha anh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Trong căn nhà nhỏ tại thôn Ngoẹn xã Tiên Lục, ông Chu Văn Sùng năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn. Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt ông như sáng lên, đưa ông trở về với những ký ức của tuổi trẻ.

Ông kể rằng những năm đất nước đang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt, cũng như bao thanh niên khác, ông mang trong mình khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương, đất nước. Khi nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, hành trang của người thanh niên chỉ là vài bộ quần áo, chiếc ba lô đơn sơ cùng niềm tin chiến thắng.

Những ngày đầu trong quân ngũ là khoảng thời gian đầy khó khăn. Các chiến sĩ phải làm quen với môi trường huấn luyện nghiêm ngặt, rèn luyện thể lực và ý chí chiến đấu. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, bữa cơm đạm bạc, nơi ở đơn sơ nhưng không ai nản lòng. Tất cả đều động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Theo lời ông kể, những năm tháng trên chiến trường là khoảng thời gian không thể nào quên. Bom đạn của kẻ thù luôn rình rập, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Có những ngày đơn vị phải hành quân xuyên rừng, vượt suối hàng chục cây số. Có những đêm các chiến sĩ phải ngủ giữa núi rừng, lấy đất làm giường, lấy trời làm chăn.

Ông nhớ nhất là tình đồng đội trong chiến tranh. Những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng luôn coi nhau như anh em ruột thịt. Họ cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua gian khổ. Khi một đồng đội bị thương, mọi người sẵn sàng cõng nhau vượt qua bom đạn để đưa về tuyến sau điều trị.

Có lần đơn vị của ông đang làm nhiệm vụ thì bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội. Khói lửa bao trùm cả khu vực. Dù đối mặt với hiểm nguy, các chiến sĩ vẫn bình tĩnh chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Sau trận đánh ấy, nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh. Đó là những mất mát mà ông không bao giờ quên.

Ông xúc động kể rằng mỗi lần nhắc đến những người đồng đội đã nằm lại chiến trường, ông luôn cảm thấy biết ơn và tiếc thương vô hạn. Họ đã hiến dâng tuổi xuân, thậm chí cả cuộc đời mình để đổi lấy nền hòa bình, độc lập cho dân tộc hôm nay.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông trở về quê hương mang theo những kỷ niệm không thể phai mờ. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương. Dù chiến tranh đã lùi xa nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn luôn được ông gìn giữ.

Ông thường xuyên giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, về sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Ông mong muốn thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và có trách nhiệm với quê hương đất nước.

Trong suốt cuộc trò chuyện, điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là những chiến công hay thành tích mà chính là sự giản dị, khiêm nhường của người cựu chiến binh. Ông luôn cho rằng mình chỉ là một trong hàng triệu người Việt Nam đã góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Những câu chuyện của ông Chu Văn Sùng không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó. Đó là những giá trị cần được gìn giữ và truyền lại cho các thế hệ mai sau.

Sau khi được gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của ông Chu Văn Sùng, tôi vô cùng xúc động và tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng của dân tộc Việt Nam. Những gian khổ, hy sinh mà thế hệ cha anh đã trải qua giúp tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao người.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc học tập, rèn luyện và cống hiến cho quê hương, đất nước. Tôi sẽ cố gắng sống có lý tưởng, có trách nhiệm, tích cực tham gia các hoạt động của Đoàn và góp phần lan tỏa những câu chuyện đẹp về truyền thống cách mạng đến với bạn bè và thế hệ trẻ.

Câu chuyện của ông Chu Văn Sùng sẽ mãi là nguồn động lực để tôi tiếp tục phấn đấu, sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
"NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI" (2) | Câu chuyện thời hoa lửa