Bài viết

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG PHAI

Điều quan trọng là sau này trở về, mình phải sống sao cho xứng đáng với những gì mình đã trải qua.” Có lẽ chính câu nói giản dị ấy là điều khiến chúng tôi nhớ nhất sau cuộc trò chuyện. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, được lựa chọn con đường tương lai. Chúng tôi càng hiểu rằng những điều bình yên ấy không tự nhiên mà có. Nó được vun đắp từ biết bao thế hệ, trong đó có những người như bác Hải. Gặp bác, nghe bác kể, chúng tôi không chỉ tìm thấy một câu chuyện của quá khứ, mà còn tìm thấy một bài học cho hiện tại. “Hoa lửa” có thể đã lùi xa theo năm tháng, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, trách nhiệm và niềm tin thì vẫn có thể được trao lại cho thế hệ hôm nay. Và chúng tôi hiểu rằng, kể lại những câu chuyện ấy không phải để sống mãi trong quá khứ, mà để biết trân trọng hiện tại và sống tốt hơn trong tương lai.

Thanh Hóa15/09/2026Lê Thị Hảo (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện tưởng như đã nằm yên trong miền ký ức, nhưng chỉ cần một câu hỏi, một ánh mắt, một cuộc gặp gỡ đúng lúc, những năm tháng đã đi qua lại trở về nguyên vẹn trong tâm trí của người từng trải. Trong hành trình tìm về những câu chuyện của một thời tuổi trẻ, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên – có dịp gặp bác Lê Thanh Hải, người con của thôn Mỹ Đà, xã Hoằng Hóa. Ngồi trước chúng tôi, bác kể chuyện bằng giọng bình dị, không cầu kỳ, không cố làm cho câu chuyện trở nên lớn lao. Có lẽ bởi với bác, những năm tháng ấy không phải là một câu chuyện để kể, mà là một phần của cuộc đời. Bác chậm rãi chia sẻ: “Ngày ấy còn trẻ, nghĩ đơn giản lắm. Đất nước cần thì mình đi, quê hương cần thì mình góp sức. Tuổi trẻ có sức khỏe, có nhiệt huyết thì phải làm điều gì đó có ích.” Câu nói ấy khiến chúng tôi lặng đi. Bởi ở thời đại hôm nay, khi tuổi trẻ có nhiều lựa chọn, có nhiều cơ hội để học tập, làm việc và theo đuổi ước mơ riêng, thật khó hình dung một thế hệ đã từng đặt trách nhiệm với quê hương, đất nước lên trước những mong muốn của cá nhân như thế nào. Trong câu chuyện của bác Hải, điều chúng tôi cảm nhận rõ nhất không phải là những gian khổ, mà là tinh thần của một người lính: giản dị, kiên cường và luôn giữ trong mình niềm tin. Bác kể rằng những ngày xa quê, điều nhớ nhất vẫn là mái nhà, người thân, con đường làng, những khuôn mặt quen thuộc. Có những lúc chỉ một kỷ niệm rất nhỏ cũng đủ khiến người ta nhớ quê da diết. “Đi xa mới thấy quê mình quý đến thế nào. Nhớ nhất vẫn là những điều bình thường thôi, tiếng nói của người quê mình, bữa cơm gia đình, con đường đi qua mỗi ngày.” Những lời ấy nghe thật gần gũi, bởi quê hương đôi khi không phải điều gì quá lớn lao, mà là những điều thân thuộc nhất trong cuộc sống. Chúng tôi nhận ra rằng đằng sau hình ảnh người lính là một người con, một người chồng, một người cha, một người dân quê với những nỗi nhớ rất đời thường. Những năm tháng tuổi trẻ của bác đã đi qua, nhưng những giá trị mà thế hệ ấy mang theo vẫn còn nguyên ý nghĩa. Đó là lòng yêu quê hương, tinh thần trách nhiệm, sự sẻ chia và ý thức sống vì cộng đồng. Bác không kể về mình với niềm tự hào quá lớn. Ngược lại, bác nhiều lần nhắc đến những người đã cùng mình đi qua những năm tháng ấy, những người đồng đội, những người ở quê nhà luôn dõi theo và động viên. “Mình may mắn vì đã đi qua được những năm tháng ấy. Điều quan trọng là sau này trở về, mình phải sống sao cho xứng đáng với những gì mình đã trải qua.” Có lẽ chính câu nói giản dị ấy là điều khiến chúng tôi nhớ nhất sau cuộc trò chuyện. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, được lựa chọn con đường tương lai. Chúng tôi càng hiểu rằng những điều bình yên ấy không tự nhiên mà có. Nó được vun đắp từ biết bao thế hệ, trong đó có những người như bác Hải. Gặp bác, nghe bác kể, chúng tôi không chỉ tìm thấy một câu chuyện của quá khứ, mà còn tìm thấy một bài học cho hiện tại. “Hoa lửa” có thể đã lùi xa theo năm tháng, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, trách nhiệm và niềm tin thì vẫn có thể được trao lại cho thế hệ hôm nay. Và chúng tôi hiểu rằng, kể lại những câu chuyện ấy không phải để sống mãi trong quá khứ, mà để biết trân trọng hiện tại và sống tốt hơn trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG PHAI | Câu chuyện thời hoa lửa